Hà Nội văn

Hà Nội mùa xưa

Nhất Mạt Hương 06/12/2025 06:18

Người ta hay ấn tượng với Hà Nội khi vào thu, còn tôi không hiểu sao cứ nhung nhớ những mùa đông Hà Nội.

minh-hoa-1.jpg
Minh họa: Nguyên Sa

Đó là mùa đông ngày ôn thi ở trọ trong ngõ đối diện Trường Sư phạm 1. Có ngày mưa, ào ạt và đầy tâm trạng. Tôi và cô bạn thân nổi hứng vác ô dạo phố giữa trận cuồng phong để ngắm con đường mờ ảo, những cột đèn run rẩy, dòng người vội vã và rất nhiều thứ không tên, để nhận về là cái rét thấu xương và những trận cười vỡ vụn. Những chiều gió tê tái, giấc ngủ liên miên. Thời gian là khoảng trưa tối vùi đầu trong sách vở và không gian là mảnh sân nhà hanh hao, xao xác vài chiếc lá khô cong. Tiếng chuông gió lanh canh làm ấm những nỗi buồn và dâng lên bao nhiêu là cảm xúc. Những buổi tối cuộn mình trong chăn bỗng thèm ăn gì đó. Đùn đẩy nhau ra mua bánh chuối, bánh khoai ở mấy hàng đầu ngõ. Hôm nào cô chủ nhà có mẻ bánh quế vụn thì đúng là độc đắc. Cô làm ở Công ty Bánh kẹo Tràng An. Thỉnh thoảng lại mang về những gói bánh quế không còn nguyên vẹn - không đủ tiêu chuẩn đóng hộp tuy bên trong vẫn sánh ngậy vị đậu xanh hoặc socola khó cưỡng.

Những buổi rảnh rỗi hiếm hoi, mấy đứa kéo nhau sang ký túc xá Trường Công đoàn - chỗ cô bạn thân, khi về không bao giờ quên thưởng thức món bánh chuối trứ danh. Còn tranh thủ lựa được những cuốn sách cũ vừa hay, vừa rẻ ở những cửa hàng sách cũ trên đường Láng. Ôi thiên đường sách cũ một thời của Hà Nội với những hàng sách trải dọc con đường xà cừ, những người chủ hồn nhiên, dễ tính. Mùa đông không còn lạnh với những buổi chiều mênh mang, ấm áp.

Rồi những mùa đông sinh viên - đi học tiếp khi đã đi làm. Cuối tuần nào cũng vượt chặng đường gần bốn mươi cây số nhân hai. Lên đến lớp tưởng đôi tay tê cứng dù đã ủ trong lớp găng tay dày cộm. Gió cầu Nhật Tân chao chát, dưới kia dòng nước sông Hồng nằng nặng chảy. Qua Xuân La, Lạc Long Quân, Hoàng Quốc Việt, rồi Xuân Thủy - Cầu Giấy. Những con đường thênh thang, những vỉa hè nhộn nhịp. Thủ đô tráng lệ nhưng sao cứ rưng rưng khi nghĩ đến những phận người nhỏ bé, những bóng dáng trầm ngâm, xiêu vẹo mưu sinh dọc phố. Đôi lần dừng lại mua xôi ở cổng sau ký túc xá mà thành khách quen. Vì xôi ngon, nóng hổi. Vì chị bán hàng thân thiện, nhiệt tình và chiều khách dù công việc vất vả, bấp bênh. Bỗng nghĩ đến mình. Hình như chưa biết mỉm cười trước lo toan và bình tâm vượt qua trắc trở dù luôn tự nhủ. Quãng đường dài lạnh giá dường như ngắn lại khi bắt gặp điểm cuối là đôi mắt hồ hởi của chị. Chưa kịp hỏi chị quê ở đâu, chỉ biết giọng nói chân chất mà xa xôi hòa trộn bao miền quê của những con người tứ xứ tụ về mảnh đất này.

Hà Nội mùa đông dường như bớt ồn ào, vội vã. Nghe thanh âm thành phố qua sự trở mình của một con đường nhỏ bé. Con đường tình yêu với hàng lộc vừng đặc biệt gần nhà K của Trường Sư phạm. Những buổi trưa ôn bài giữa các môn thi, muốn ngả đầu trên những gờ đá ong mà thiếp đi một chốc. Vài giọt nắng hiếm hoi đổ dài trên mắt lá, lọt xuống những trang đề cương, tài liệu bối rối, nên thơ. Tiếng chuông trong chùa Thánh Chúa nghe vừa xa xôi vừa gần gụi.

Những mùa đông đi học còn dội về cùng nỗi nhớ những sắc hoa. Là hoa của loài cây chưa rõ tên trong sân nhà C len lén nở. Những lọ hoa dịu dàng trong phòng bác Nga - quản lý nhà B. Rồi những hành lang hoa rực rỡ sau ngày nhà giáo, hoa tươi roi rói cổng chợ Nghĩa Tân, Quảng An...

Một buổi chiều mưa rét, thầy bận đột xuất nên được nghỉ. Mấy đứa rủ nhau qua làng Tây Tựu giải cứu hoa ly. Trong cái rét bàng bạc đất trời, hương hoa ly thổn thức đầu cánh mũi, tưởng như đang dạo giữa vườn nhà.

Chỉ là những nhỏ nhặt, thân thương như thế mà mùa đông Hà Nội cứ thắc thỏm mãi không nguôi. Hà Nội ơi!

Nhất Mạt Hương