Thứ Năm, 3/4/2025
Hà Nội 360
Di sản
Khám phá
Lối sống
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Di sản
Khám phá
Đi đâu - Xem gì
Hà Nội đêm
Món ngon Hà Nội
Lối sống
Sống đẹp
Xu hướng
Cộng đồng mạng
Đô thị các nước
Tạp văn
Làm bạn với AI
Căn hộ tập thể nhà ông Bội, bà Thư nằm ở tầng ba, cửa ra vào nhỏ hẹp, sơn tường đã bong tróc phần nhiều, bộ sa lông cũng cũ kỹ. Đã thế, ông quyết giữ cái tivi đen trắng, cái đài cát sét làm kỷ niệm.
Hà Nội văn
Nem rán giòn tan nồng nàn tình mẹ
Tôi nhớ cái lạnh tê tái gió mùa, nhớ những bữa cơm nóng hổi cả nhà quây quần bên nhau, nhớ vị Tết của chiếc nem rán thơm lừng giòn rụm mẹ làm…
Qua ngày giông bão
Đêm. Mưa vẫn rào rạt rơi trên mái nhà. Mẹ lấy tấm nilon, che quanh chiếc mùng để mưa không rớt xuống người những đứa trẻ. Chúng đang say giấc nồng sau một hai tiếng đồng hồ vật lộn với mớ bài tập ở trường, dưới ánh đèn leo lét.
Ngày phố vào đông
“Tần ngần em gái mười lăm tuổi/ Hà Nội vào đông má ửng hồng”. Tôi viết câu thơ ấy khi một lần chuyện phiếm giữa “cái lạnh đầu đông” của Hà Nội, người bạn tôi đã bảo: “Giải nghĩa cái lạnh đầu đông của Hà Nội là gì ư? Các ông cứ hình dung trước mặt mình một “tiểu thư Hà thành” tuổi mười lăm là rõ”.
Còn ai ninh cháo muối cà…
Thu đã se se lạnh khi sớm mai, khuya tối nhưng cái nóng nực lẫn với hanh khô những buổi trưa khiến ta vẫn thích thứ gì đó mát lành, thanh đạm với hương vị dân dã nấn ná từ đầu lưỡi tới trái tim. Là ta đang nhớ đến món cháo đậu cà, thức quà giản dị gây thương nhớ của ngày nắng nóng Hà Nội.
Gió qua phố cũ
Người đàn ông xa lạ ấy tìm đến Nhi, cứu vãn cuộc hôn nhân của cô. Giữa lúc kinh tế eo hẹp, mâu thuẫn giữa hai vợ chồng đã đến mức không thể đối thoại quá vài phút thì Nghiên đề nghị Nhi giúp anh ta viết một cuốn hồi ký, mỗi tháng sẽ trả công một số tiền mà vợ chồng cô dành dụm cả năm cũng không thể có được.
Nhớ những mùa khai trường
Tôi nhớ phố của ngày thu dịu dàng, tháng Chín giao mùa xao xuyến bước chân. Hàng cây bên đường bắt đầu thay lá, vài chiếc lác đác trên vỉa hè, lăn lóc khi cơn gió ngang qua.
Yêu thương chạm ngõ
Mỗi lần dạo bộ ở một con phố lạ hay một tuyến đường mới, tôi thường có thói quen lưu giữ hình ảnh của những chiếc cổng nhà biết cách thả vào lòng người bao nốt trầm xao xuyến.
Món ăn những ngày nghèo khó
Cây đu đủ sau vườn bị quật ngã bởi trận bão đêm qua. Gió kèm mưa làm hỏng thêm cả rau màu. Những chùm quả đu đủ non có lẽ vì nặng quá mà làm thân cây bị gãy đôi. Nhìn cây đu đủ mà những ký ức của ngày xa xưa lại ùa về, đó là những ngày nghèo đói ăn món lõi đu đủ mẹ muối sao mà thấy ngon đến thế...
Nắng mai rực rỡ
Cửa sổ he hé mở. Chút ánh sáng khe khẽ lọt qua. An nặng nhọc quay lại, quắc mắt nhìn cậu thanh niên nằm giường đối diện. Nhưng cậu ta dường như chẳng quan tâm thái độ của An. Cậu ta nói chuyện rồi pha trò. Mọi người trong phòng được một trận cười. An chẳng thấy vui. Sao có thể cười được khi đau đớn đang giày vò thân xác.
Bức chân dung dang dở
Trước khi về Mỹ, Hoàn đưa tôi dạo quanh con phố. Anh lái xe chầm chậm như không thể nào chậm hơn nữa. Những quán cà phê buổi chiều đông kín người. Xe cứ đi vòng vòng gần một tiếng đồng hồ như thế. Tôi vòng tay ôm chặt lấy eo Hoàn, cảm nhận từ anh một cảm giác tin cậy lạ lùng. Tiếng Hoàn chen cùng âm thanh hỗn tạp trên đường phố:
Mưa rào mùa hạ
Mấy ngày tiết trời cứ oi oi, nồng nồng, đầy bức bối, thế mà chiều nay bỗng nhiên đổi gió. Từng dải mây đen xuất hiện từ phía đông lũ lượt kéo về tích tụ phủ kín bầu trời.
Một mai ở chốn thong dong
Những ngày này, tôi phải về núi luôn. Đường vắng tanh không một bóng người, cơn mưa đêm qua đã gột sạch không khí, từ xa phóng tầm mắt sang ngọn đồi đối diện, dễ trông được các thân nứa vươn cao quấn vào với nhau, nom như dây leo vấn vít.
An yên nơi góc bếp
Cứ mỗi lần dời nhà, đổi phố hay chuyển đến một mảnh đất mới, tôi lại ôm thêm vào lòng một chút nỗi nhớ. Ở đó chất chứa bao kỷ niệm về những điều bình dị, vài thứ thân quen ngang qua đời. Một chiếc ghế mây đứng lặng lẽ dưới mưa, một khoảng sân soi mình trong nắng, một bông hoa âm thầm nở trước hiên nhà, hay chỉ là một góc bếp liu riu đỏ lửa đợi người về.
Xem thêm