Chủ Nhật, 2/8/2026
Hà Nội 360
Di sản
Khám phá
Lối sống
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Di sản
Khám phá
Đi đâu - Xem gì
Hà Nội đêm
Món ngon Hà Nội
Lối sống
Sống đẹp
Xu hướng
Cộng đồng mạng
Đô thị các nước
Tạp văn
Tháng bảy rưng rưng nhớ
Cuối tháng bảy, thời tiết vẫn thất thường lúc mưa lúc nắng. Chỉ có hàng cây Osaka trải dài ven hồ rực đỏ như vẫn còn lưu luyến tháng bảy với biết bao thương nhớ.
Hà Nội văn
Mỗi mùa tháng bảy
Chiều tháng bảy, tôi trở về quê sau những ngày đi học đại học xa nhà. Vừa bước qua cánh cổng, tôi đã ngửi thấy mùi hương trầm quen thuộc. Trong gian nhà nhỏ, bà nội đang cẩn thận thay bình hoa trên bàn thờ gia tiên. Đôi bàn tay đã hằn những vết thời gian vẫn nâng niu từng cành hoa, từng nén nhang như sợ làm xao động điều gì rất thiêng liêng.
Ký ức mùa gặt
Có những ký ức không thường xuyên trở lại, nhưng mỗi lần hiện về đều nguyên vẹn như chưa từng bị thời gian làm phai nhạt. Với tôi, ký ức về mùa gặt là một điều như thế.
Tiếng quạt nan trong đêm hè ký ức
Mùa hè Hà Nội là những ngày nắng như đổ lửa, mặt đường hầm hập hơi nóng, những tán cây ven phố đứng im trong cái oi nồng đặc quánh.
Hương sấu mùa hạ
Hà Nội những ngày đầu hè, nắng đổ xuống mặt đường như quả cầu lửa khổng lồ bỏng rát. Nhưng cứ hễ rẽ vào phố Phan Đình Phùng, Trần Hưng Đạo, Lý Nam Đế thì tâm hồn ta lại như dịu đi khi thấy những tán sấu xanh mát, xum xuê giữa tiết trời khó ưa của Hà Nội. Sắc xanh của sấu làm dịu mát phố phường, xua bớt đi cái oi nồng, gắt gỏng của nắng hạ, khiến lòng người thoải mái, khoan khoái hơn.
Nhớ những buổi chiều mùa hạ
Buổi chiều, trong khoảnh sân nhỏ rêu phủ kín màu thời gian, ba mang chõng tre ra đặt dưới bóng cây xoài. Chõng vừa đặt xuống đã thấy tay ba thoăn thoắt pha một ấm trà sen, rồi bày biện lỉnh kỉnh nào lạt, cật tre, dây dợ để đan rổ rá.
Mùa hè mướt mải những vệt loang
Mùa hè phố, nhìn quanh chỉ thấy nắng. Nắng chói chang xuyên vỡ tầng không. Nắng cháy bỏng cà rát da mặt. Nắng hung hăng nung thế giới quanh tôi thành vụn vỡ. Chợt nhớ tảo tần nào chứa chan, đọng lưng áo mẹ những vệt loang dài. Những vệt loang của sự nhọc nhằn, bươn bả, cứ âm thầm chảy dọc năm tháng, thấm mướt mải đời mẹ, ru êm ái đời tôi.
Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
Có những món ăn không cần phải ồn ào mà vẫn in sâu vào ký ức những ai đã từng sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, tựa hồ một thứ hương thầm len lỏi qua năm tháng. Bánh cuốn Hà Nội là một trong những thức quà như thế.
Cây rơm, đống củi góc sân
Có một thời, cây rơm, đống củi nơi góc sân là hình ảnh không thể thiếu trong mỗi nếp nhà quê tôi.
Hồn làng giữa lòng phố thị
Mới hôm trước, trong cuộc nói chuyện, đám bạn tôi chợt hỏi nhau về thời gian đã ở lại Hà Nội. Thú thực, đã có lúc tôi quên mất, hay đúng hơn là nhịp sống hối hả đã cuốn đi cái thói quen ngồi đong đếm những tháng năm mình thuộc về nơi này. Phải đợi đến một cái “cớ” dịu dàng như hôm nay, tôi mới cho phép mình dừng lại, để ôn lại ký ức về ngày đầu đến với Hà Nội.
Khi tháng Tư chạm cánh loa kèn
Tháng Tư Hà Nội, như một khoảng lặng dịu dàng giữa mùa xuân và mùa hạ, nơi những con phố bỗng chậm lại và người ta dễ dàng nhận ra một sắc trắng tinh khôi len lỏi khắp ngõ nhỏ, vỉa hè: Hoa loa kèn.
Những vòm lá đỏ
Mấy hôm nay Nhật Bản mưa lạnh. Gió lạnh về làm mấy cây phong trong công viên cạnh ký túc xá cũng đỏ dần. Đêm muộn đi bộ về một mình, ngẩng lên là có thể mờ mờ thấy cái sắc cam đỏ lẫn trong ánh đèn đường khuya khoắt.
Xem thêm