Chủ Nhật, 26/7/2026
Hà Nội 360
Di sản
Khám phá
Lối sống
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Di sản
Khám phá
Đi đâu - Xem gì
Hà Nội đêm
Món ngon Hà Nội
Lối sống
Sống đẹp
Xu hướng
Cộng đồng mạng
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Người giữ những ký ức
Tháng bảy về cùng những cơn mưa bất chợt của miền quê, khi những đám mây xám vẫn còn lững lờ trên nền trời và hàng bằng lăng trước cổng Hội Cựu chiến binh xã vẫn nhỏ xuống từng giọt nước trong veo sau trận mưa sớm.
Hà Nội văn
Mỗi mùa tháng bảy
Chiều tháng bảy, tôi trở về quê sau những ngày đi học đại học xa nhà. Vừa bước qua cánh cổng, tôi đã ngửi thấy mùi hương trầm quen thuộc. Trong gian nhà nhỏ, bà nội đang cẩn thận thay bình hoa trên bàn thờ gia tiên. Đôi bàn tay đã hằn những vết thời gian vẫn nâng niu từng cành hoa, từng nén nhang như sợ làm xao động điều gì rất thiêng liêng.
Hương khói bếp
Với một đứa trẻ lớn lên ở thành phố như tôi, căn bếp của bà nội ở quê là một thế giới bé nhỏ mà đầy thú vị. Từ nơi ấy, hương khói bếp đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi.
Đất quê
Mỗi năm, khi mùa nước nổi bắt đầu tràn về từ thượng nguồn, những cánh đồng lại biến thành một biển nước mênh mang.
Ký ức mùa gặt
Có những ký ức không thường xuyên trở lại, nhưng mỗi lần hiện về đều nguyên vẹn như chưa từng bị thời gian làm phai nhạt. Với tôi, ký ức về mùa gặt là một điều như thế.
Tiếng quạt nan trong đêm hè ký ức
Mùa hè Hà Nội là những ngày nắng như đổ lửa, mặt đường hầm hập hơi nóng, những tán cây ven phố đứng im trong cái oi nồng đặc quánh.
Bên chân đồi gió lộng
Qua khỏi con dốc đất đỏ chỗ ngã ba Cầu Treo thì đường bằng ra, hai bên cây cối rậm mát. Hùng giảm ga, mắt lơ đãng nhìn sang phải thì thấy một đồi thông già nằm im trong nắng chiều, mùi nhựa cây thơm ngai ngái dội ra tận mặt đường.
Mới nhất
Món nợ của sự sống
Ông giáo Ngọc qua đời vào một sáng mùa đông lạnh giá.
Hương sấu mùa hạ
Hà Nội những ngày đầu hè, nắng đổ xuống mặt đường như quả cầu lửa khổng lồ bỏng rát. Nhưng cứ hễ rẽ vào phố Phan Đình Phùng, Trần Hưng Đạo, Lý Nam Đế thì tâm hồn ta lại như dịu đi khi thấy những tán sấu xanh mát, xum xuê giữa tiết trời khó ưa của Hà Nội. Sắc xanh của sấu làm dịu mát phố phường, xua bớt đi cái oi nồng, gắt gỏng của nắng hạ, khiến lòng người thoải mái, khoan khoái hơn.
Đêm trăng mùa hạ
Trời mùa hạ trở về chiều đột nhiên có những cơn mưa. Cơn mưa bất ngờ khiến gã không kịp trở tay, cũng may đường về từ xưởng tới khu trọ chỉ là một đoạn ngắn nên hắn chạy thật nhanh.
Tết Đoan ngọ
Đầu ngõ leng keng tiếng rao cơm rượu, bánh tro. Mẹ lom khom xé tờ lịch cũ, ghim vào cây đinh đóng cạnh ban thờ. Thoắt cái đã nửa năm. Vừa qua Tết Nguyên đán đã chộn rộn tới Đoan ngọ. Thời gian cứ như cơn gió Lào hắt ngang ô cửa. Mẹ lẩm bẩm lắc đầu, nào đã kịp làm cái gì đâu.
Đậm đà ký ức chè khoai
Làng tôi ven sông Hồng. Con đê sừng sững vẽ một đường mềm mại chia làng ra làm đôi. Một nửa là trong đồng và một nửa ngoài đê, nơi nhà ngoại tôi ở đó. Mỗi buổi chiều mùa hè, sau khi chơi chán ở ngoài cánh đồng, tôi thường sang nhà ngoại, ở đó có món chè khoai đang đợi tôi.
Cánh đồng mùa gặt
Giữa mùa hạ, cánh đồng bắt đầu ngả vàng chờ vụ gặt. Từ trên triền đê nhìn xuống, màu lúa chín trải ra vàng miên man dưới nền trời xanh nhạt sau nhiều ngày oi nóng.
Điều kỳ diệu
Tiếng bánh xe lăn dồn dập xuyên qua màn ánh sáng đùng đục còn ướt nước mưa.
Vết sẹo
Tôi quyết định về quê nghỉ ngơi ít ngày sau quãng thời gian dài bôn ba nơi đất khách. Cuộc sống mưu sinh tất bật khiến những lần trở về thăm mẹ của tôi lúc nào cũng vội vàng, chớp nhoáng. Nhưng lần này, không hiểu sao, trong tôi thôi thúc một nỗi nhớ không tên. Tôi bắt chuyến xe đêm, ôm ba lô về quê khi trời còn chưa sáng rõ.
Nhớ những buổi chiều mùa hạ
Buổi chiều, trong khoảnh sân nhỏ rêu phủ kín màu thời gian, ba mang chõng tre ra đặt dưới bóng cây xoài. Chõng vừa đặt xuống đã thấy tay ba thoăn thoắt pha một ấm trà sen, rồi bày biện lỉnh kỉnh nào lạt, cật tre, dây dợ để đan rổ rá.
Mùa hè mướt mải những vệt loang
Mùa hè phố, nhìn quanh chỉ thấy nắng. Nắng chói chang xuyên vỡ tầng không. Nắng cháy bỏng cà rát da mặt. Nắng hung hăng nung thế giới quanh tôi thành vụn vỡ. Chợt nhớ tảo tần nào chứa chan, đọng lưng áo mẹ những vệt loang dài. Những vệt loang của sự nhọc nhằn, bươn bả, cứ âm thầm chảy dọc năm tháng, thấm mướt mải đời mẹ, ru êm ái đời tôi.
Mùi khói bếp
Chị vừa nấu xong nồi cháo gà hầm hạt sen. Chẳng cần nếm thử, cũng biết là vừa miệng rồi. Lúc chiều, bà chủ nhắc chị: “Giá ga lên ù ù. Nấu nướng gì thì để ga nho nhỏ thôi”. Không nhắc chị cũng biết. Lần trước đổi bình ga, thấy giá vọt lên hơn tám chục ngàn một bình, chị thấy xót ruột dù không phải tiền của mình.
Dấu lặng màu cam
Có những nỗi đau không gọi được tên. Và có những vệt màu cam của quá khứ, tưởng đã phai, nhưng vẫn âm thầm in dấu lên hiện tại. Nhưng chỉ cần còn có người chậm lại để chờ một người khác bước cùng... thì hy vọng vẫn còn.
Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
Có những món ăn không cần phải ồn ào mà vẫn in sâu vào ký ức những ai đã từng sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, tựa hồ một thứ hương thầm len lỏi qua năm tháng. Bánh cuốn Hà Nội là một trong những thức quà như thế.
Chàng rể Tây
Martin nắm tay Nhiên, nhìn ra cánh đồng bạt ngàn. Ngoài kia, gió nhẹ thổi qua lúa xanh, mang theo mùi đất, mùi của quê hương xứ sở. Anh hiểu rằng hạnh phúc là một chuỗi hành trình.
Cây rơm, đống củi góc sân
Có một thời, cây rơm, đống củi nơi góc sân là hình ảnh không thể thiếu trong mỗi nếp nhà quê tôi.
Xem thêm
Đọc nhiều
1
Tiếng quạt nan trong đêm hè ký ức
2
Ký ức mùa gặt
3
Món nợ của sự sống
4
Hương sấu mùa hạ
5
Đất quê