Chủ Nhật, 6/9/2026
Hà Nội 360
Di sản
Khám phá
Lối sống
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Di sản
Khám phá
Đi đâu - Xem gì
Hà Nội đêm
Món ngon Hà Nội
Lối sống
Sống đẹp
Xu hướng
Cộng đồng mạng
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Nhà thơ Đặng Văn Chương và những thổn thức với Hà Nội
Nhà thơ Đặng Văn Chương sinh ra và lớn lên ở vùng quê thanh bình ven sông Nghèn (Hà Tĩnh). Đó là dòng sông lịch sử, dòng sông bi hùng - như cách gọi của nhà văn Trần Đắc Túc. Dọc lưu vực dòng sông này, từ trung đại đến hiện đại là nơi sinh ra và lớn lên của rất nhiều nhà thơ, nhà văn, nhà văn hóa.
Văn nghệ
Vệt nắng trên tro tàn
Ngày nhỏ, mình rất thích đọc truyện tranh nhưng bố lại phản đối khá gắt vì luôn cho rằng đọc truyện sẽ làm xao nhãng việc học. Thế nên việc đọc truyện tranh ở nhà trở thành việc làm vụng trộm. Lúc thì mang vào nhà vệ sinh, lúc thì trùm chăn kín mít rồi soi đèn pin đọc, khi thì lén mang truyện xuống góc bếp…
Ngày khai giảng muộn
Loan đặt chân lên một xã miền núi heo hút ở Tây Bắc vào một buổi chiều cuối hạ, khi lúa nương trên các thửa ruộng bậc thang vừa chuyển sang màu vàng nhạt.
Trên bầu trời Tổ quốc
Chiếc máy bay Su-30MK2 của Trung đoàn Không quân 927 từ từ lăn bánh trên đường băng. Tiếng động cơ gầm rít, rồi chiếc máy bay vươn mình vút lên bầu trời cao.
Những vòng quay tái sinh
"Cạch!". Chiếc mỏ lết trượt khỏi con ốc gỉ sét, đập mạnh vào thành sắt. Nam nghiến răng, cơn đau từ mu bàn tay trầy xước khiến anh khẽ nhăn mặt. Một giọt máu đỏ tươi rỉ ra, hòa lẫn vào lớp dầu luyn đen đặc bám đầy kẽ móng tay.
Tỉnh mộng
Cả tuần qua, đầu óc Ngạc căng như dây đàn vì đôn đáo cùng ê kíp thực hiện mấy chương trình văn hóa lớn.
Thổn thức tiếng gàu sòng
Có những đêm chờ mưa đến khô cả đất, khát cả lòng người. Trong giấc ngủ chập chờn vì tiếng gió nóng ngoài hiên, tôi bỗng nghe ký ức trở mình. Tiếng gàu sòng từ mùa xa lắc vọng về, nhịp nước đổ đầy đêm vắng. Dưới vầng trăng cũ, những vệt sáng loang trên mặt ruộng mát rượi, bồng bềnh như một giấc mơ quê vẫn chưa thức dậy trong tôi.
Mới nhất
Tro ấm
Tôi đứng trước cửa phòng cấp cứu đã ba tiếng đồng hồ. Đôi chân tê cứng không dám ngồi xuống. Quần áo ám đặc mùi khói khét, hai cánh tay bỏng rát sau cú lao mình dập lửa cứu em. Rồi cánh cửa bật mở, vị bác sĩ bước ra với gương mặt mệt mỏi, khẽ lắc đầu: “Xin lỗi gia đình! Chúng tôi đã cố hết sức. Vết bỏng quá sâu, diện tích quá rộng. Đứa trẻ không qua khỏi”.
Chiếc làn nhựa của má
Có những buổi sớm trong ngôi nhà đơn sơ, khi trời còn chưa sáng hẳn, tôi đã nghe tiếng lách cách của má đang tìm đồ để chuẩn bị đi chợ. Má thường mang chiếc làn cũ, hai cái quai tròn hơi cong xuống vì năm này qua tháng nọ phải gánh biết bao thứ nặng nhẹ của cuộc sống. Chỗ thân làn đan bằng những sợi nhựa nhỏ, vuông vức như những ô kẻ bé xíu. Nhiều chỗ sợi nhựa đã bạc màu, thậm chí có vài sợi bị đứt, má phải cột lại bằng một sợi dây nilon nhỏ, nhìn vừa vụng về vừa thương.
Mảnh vườn phía sau cơn bão
Tôi với Bình lớn lên cùng nhau trên những triền đê nắng cháy và những mùa gặt rơm trải vàng khắp ngõ.
Tháng bảy rưng rưng nhớ
Cuối tháng bảy, thời tiết vẫn thất thường lúc mưa lúc nắng. Chỉ có hàng cây Osaka trải dài ven hồ rực đỏ như vẫn còn lưu luyến tháng bảy với biết bao thương nhớ.
Không thể quên
Gần 60 năm sau ngày người lính ngã xuống giữa chiến trường Xuân Mậu Thân, cuộc hội ngộ của Liệt sĩ Huỳnh Văn Quên với người con gái thủy chung chờ đợi đã lay động biết bao trái tim. Bài thơ của tác giả Đỗ Minh Phú không chỉ kể một chuyện tình dang dở, mà còn ngợi ca sự hy sinh, lòng son sắt và đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc.
Người giữ những ký ức
Tháng bảy về cùng những cơn mưa bất chợt của miền quê, khi những đám mây xám vẫn còn lững lờ trên nền trời và hàng bằng lăng trước cổng Hội Cựu chiến binh xã vẫn nhỏ xuống từng giọt nước trong veo sau trận mưa sớm.
Mỗi mùa tháng bảy
Chiều tháng bảy, tôi trở về quê sau những ngày đi học đại học xa nhà. Vừa bước qua cánh cổng, tôi đã ngửi thấy mùi hương trầm quen thuộc. Trong gian nhà nhỏ, bà nội đang cẩn thận thay bình hoa trên bàn thờ gia tiên. Đôi bàn tay đã hằn những vết thời gian vẫn nâng niu từng cành hoa, từng nén nhang như sợ làm xao động điều gì rất thiêng liêng.
Hương khói bếp
Với một đứa trẻ lớn lên ở thành phố như tôi, căn bếp của bà nội ở quê là một thế giới bé nhỏ mà đầy thú vị. Từ nơi ấy, hương khói bếp đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi.
Đất quê
Mỗi năm, khi mùa nước nổi bắt đầu tràn về từ thượng nguồn, những cánh đồng lại biến thành một biển nước mênh mang.
Ký ức mùa gặt
Có những ký ức không thường xuyên trở lại, nhưng mỗi lần hiện về đều nguyên vẹn như chưa từng bị thời gian làm phai nhạt. Với tôi, ký ức về mùa gặt là một điều như thế.
Tiếng quạt nan trong đêm hè ký ức
Mùa hè Hà Nội là những ngày nắng như đổ lửa, mặt đường hầm hập hơi nóng, những tán cây ven phố đứng im trong cái oi nồng đặc quánh.
Bên chân đồi gió lộng
Qua khỏi con dốc đất đỏ chỗ ngã ba Cầu Treo thì đường bằng ra, hai bên cây cối rậm mát. Hùng giảm ga, mắt lơ đãng nhìn sang phải thì thấy một đồi thông già nằm im trong nắng chiều, mùi nhựa cây thơm ngai ngái dội ra tận mặt đường.
Món nợ của sự sống
Ông giáo Ngọc qua đời vào một sáng mùa đông lạnh giá.
Hương sấu mùa hạ
Hà Nội những ngày đầu hè, nắng đổ xuống mặt đường như quả cầu lửa khổng lồ bỏng rát. Nhưng cứ hễ rẽ vào phố Phan Đình Phùng, Trần Hưng Đạo, Lý Nam Đế thì tâm hồn ta lại như dịu đi khi thấy những tán sấu xanh mát, xum xuê giữa tiết trời khó ưa của Hà Nội. Sắc xanh của sấu làm dịu mát phố phường, xua bớt đi cái oi nồng, gắt gỏng của nắng hạ, khiến lòng người thoải mái, khoan khoái hơn.
Đêm trăng mùa hạ
Trời mùa hạ trở về chiều đột nhiên có những cơn mưa. Cơn mưa bất ngờ khiến gã không kịp trở tay, cũng may đường về từ xưởng tới khu trọ chỉ là một đoạn ngắn nên hắn chạy thật nhanh.
Xem thêm
Đọc nhiều
1
Chiếc làn nhựa của má
2
Tro ấm
3
Tỉnh mộng
4
Thổn thức tiếng gàu sòng
5
Vệt nắng trên tro tàn