Thứ Tư, 10/6/2026
Hà Nội 360
Di sản
Khám phá
Lối sống
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Di sản
Khám phá
Đi đâu - Xem gì
Hà Nội đêm
Món ngon Hà Nội
Lối sống
Sống đẹp
Xu hướng
Cộng đồng mạng
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Cánh đồng mùa gặt
Giữa mùa hạ, cánh đồng bắt đầu ngả vàng chờ vụ gặt. Từ trên triền đê nhìn xuống, màu lúa chín trải ra vàng miên man dưới nền trời xanh nhạt sau nhiều ngày oi nóng.
Hà Nội văn
Điều kỳ diệu
Tiếng bánh xe lăn dồn dập xuyên qua màn ánh sáng đùng đục còn ướt nước mưa.
Vết sẹo
Tôi quyết định về quê nghỉ ngơi ít ngày sau quãng thời gian dài bôn ba nơi đất khách. Cuộc sống mưu sinh tất bật khiến những lần trở về thăm mẹ của tôi lúc nào cũng vội vàng, chớp nhoáng. Nhưng lần này, không hiểu sao, trong tôi thôi thúc một nỗi nhớ không tên. Tôi bắt chuyến xe đêm, ôm ba lô về quê khi trời còn chưa sáng rõ.
Nhớ những buổi chiều mùa hạ
Buổi chiều, trong khoảnh sân nhỏ rêu phủ kín màu thời gian, ba mang chõng tre ra đặt dưới bóng cây xoài. Chõng vừa đặt xuống đã thấy tay ba thoăn thoắt pha một ấm trà sen, rồi bày biện lỉnh kỉnh nào lạt, cật tre, dây dợ để đan rổ rá.
Mùa hè mướt mải những vệt loang
Mùa hè phố, nhìn quanh chỉ thấy nắng. Nắng chói chang xuyên vỡ tầng không. Nắng cháy bỏng cà rát da mặt. Nắng hung hăng nung thế giới quanh tôi thành vụn vỡ. Chợt nhớ tảo tần nào chứa chan, đọng lưng áo mẹ những vệt loang dài. Những vệt loang của sự nhọc nhằn, bươn bả, cứ âm thầm chảy dọc năm tháng, thấm mướt mải đời mẹ, ru êm ái đời tôi.
Mùi khói bếp
Chị vừa nấu xong nồi cháo gà hầm hạt sen. Chẳng cần nếm thử, cũng biết là vừa miệng rồi. Lúc chiều, bà chủ nhắc chị: “Giá ga lên ù ù. Nấu nướng gì thì để ga nho nhỏ thôi”. Không nhắc chị cũng biết. Lần trước đổi bình ga, thấy giá vọt lên hơn tám chục ngàn một bình, chị thấy xót ruột dù không phải tiền của mình.
Dấu lặng màu cam
Có những nỗi đau không gọi được tên. Và có những vệt màu cam của quá khứ, tưởng đã phai, nhưng vẫn âm thầm in dấu lên hiện tại. Nhưng chỉ cần còn có người chậm lại để chờ một người khác bước cùng... thì hy vọng vẫn còn.
Mới nhất
Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
Có những món ăn không cần phải ồn ào mà vẫn in sâu vào ký ức những ai đã từng sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, tựa hồ một thứ hương thầm len lỏi qua năm tháng. Bánh cuốn Hà Nội là một trong những thức quà như thế.
Chàng rể Tây
Martin nắm tay Nhiên, nhìn ra cánh đồng bạt ngàn. Ngoài kia, gió nhẹ thổi qua lúa xanh, mang theo mùi đất, mùi của quê hương xứ sở. Anh hiểu rằng hạnh phúc là một chuỗi hành trình.
Cây rơm, đống củi góc sân
Có một thời, cây rơm, đống củi nơi góc sân là hình ảnh không thể thiếu trong mỗi nếp nhà quê tôi.
Rì rào sóng vỗ
Chủ nhật, cơ quan im lìm. Vài chiếc lá vàng rụng xuống bị gió tạt gọn vào một góc sân. Lòng Hiền buồn và trống rỗng quá. Dù rằng đã chuẩn bị tâm lý từ lâu. Dù rằng biết nghỉ việc, vợ chồng quy về một mối là đúng đắn. Nhưng mà phải chia tay công việc yêu thích, quả thực chẳng dễ dàng gì.
Hồn làng giữa lòng phố thị
Mới hôm trước, trong cuộc nói chuyện, đám bạn tôi chợt hỏi nhau về thời gian đã ở lại Hà Nội. Thú thực, đã có lúc tôi quên mất, hay đúng hơn là nhịp sống hối hả đã cuốn đi cái thói quen ngồi đong đếm những tháng năm mình thuộc về nơi này. Phải đợi đến một cái “cớ” dịu dàng như hôm nay, tôi mới cho phép mình dừng lại, để ôn lại ký ức về ngày đầu đến với Hà Nội.
Kỷ niệm chè Vằng
Túi quà tặng đại biểu dự buổi lễ được tổ chức trọng thể nhân kỷ niệm ngày Quảng Trị giải phóng có một thứ làm Hoàng cứ bần thần. Đó là hộp cao chè Vằng có hình thức khá bắt mắt. Món quà nhỏ khiến bao kỷ niệm lại ùa về…
Bức thư
Quyết định nghỉ hưu đến với tôi như một cơn gió nhẹ nhàng. Không còn công việc bộn bề, không còn những chuyến công tác, hội họp liên miên. Tôi trở về làm một ông lão bình dị, vui thú điền viên. Lòng như có cánh, thôi thúc ý muốn đi đây đó sau những tháng ngày gò bó. Việc nhà không nhiều, con cháu ủng hộ nên tôi nhanh chóng thu xếp lên đường đi Hà Nội, điểm khởi đầu cho hành trình tìm lại chính mình.
Tháng Tư ra biển
Suốt hải trình lênh đênh trên biển, ghé thăm đảo nổi, đảo chìm, tưởng chừng muối mặn khơi xa đã ngấm sâu đến từng hơi thở, vậy mà khi tới thềm lục địa phía Nam, lên Nhà giàn, cảm xúc về biển cả lại rộng mở ra những chân trời miên man, thẳm biếc...
Khi tháng Tư chạm cánh loa kèn
Tháng Tư Hà Nội, như một khoảng lặng dịu dàng giữa mùa xuân và mùa hạ, nơi những con phố bỗng chậm lại và người ta dễ dàng nhận ra một sắc trắng tinh khôi len lỏi khắp ngõ nhỏ, vỉa hè: Hoa loa kèn.
Vỉa hè tháng Tư
Sau những ngày nồm ẩm, nắng xuống phố hanh hao, đủ cho người ta thấy lòng mình thoáng đãng. Lá sấu rụng đầy vỉa hè dưới nắng tháng Tư ánh lên như nắng, dát lớp ánh sáng dìu dịu dọc hai bên đường.
Tiệm sách chờ những giấc mơ
Chiều hôm ấy, phố vẫn đông như mọi ngày. Chỉ có tiếng chuông gió ở lại, đung đưa một âm thanh rất nhẹ, như đang chờ. Chờ một câu chuyện được kể tiếp. Chờ một đứa trẻ quay lại. Và chờ những giấc mơ từ những trang sách đang lặng lẽ lớn lên!
Vườn nhà thắp lửa
Khoảng giữa cuối xuân, đầu hạ, khi nắng bắt đầu rót mật vàng hươm trên những vòm lá, ấy là lúc loài cây lặng lẽ nhất trong vườn nhà bắt đầu... thắp lửa.
Tấm ảnh cũ
Chiếc vali cũ nằm gọn một góc phòng, bên trong là vài bộ quần áo, cuốn sổ ghi chép đã sờn gáy và một tấm ảnh đen trắng được gói cẩn thận trong một phong bì nhỏ. Tôi nhẹ nhàng nhấc tấm ảnh lên, vuốt ve những đường nét mờ nhạt của thời gian. Đó là bức ảnh đầu tiên và cũng là duy nhất tôi chụp cùng ba.
Bên hiên nhà có má
Má ngồi bên hiên nhà, luồn bàn tay thô ráp, đầy những nếp nhăn vào mớ tóc rối nùi của Nhung.
Mùa sao rơi trên lá
Hoa xoài bung nở cũng là lúc những đợt mưa phùn giăng mắc khắp ngõ phố Hà Nội. Những giọt mưa mỏng mảnh, nhẹ bẫng bay trong gió khiến người lữ khách chợt ngẩn ngơ.
Xem thêm
Đọc nhiều
1
Bánh cuốn, nhịp thở chậm của phố phường
2
Vết sẹo
3
Mùa hè mướt mải những vệt loang
4
Mùi khói bếp
5
Cánh đồng mùa gặt