Tháng Tư ra biển
Suốt hải trình lênh đênh trên biển, ghé thăm đảo nổi, đảo chìm, tưởng chừng muối mặn khơi xa đã ngấm sâu đến từng hơi thở, vậy mà khi tới thềm lục địa phía Nam, lên Nhà giàn, cảm xúc về biển cả lại rộng mở ra những chân trời miên man, thẳm biếc...
Bình minh chầm chậm dâng lên, sừng sững trước mắt người ngôi nhà thép sơn vàng bừng sáng hệt đóa hoa hướng dương. Những trụ thép lớn kẻ dọc ngang mặt biển kiêu hãnh, hiên ngang mà không kém phần lãng mạn. Nó dấy lên sự bất ngờ, ngỡ ngàng, không hiểu bằng cách nào và trải qua bao thăng trầm để chúng ta có thể xây dựng nên những cột mốc chủ quyền đầy thiêng liêng ấy.

Ăm ắp trên mỗi chuyến tàu là tình cảm của cả nước hướng về biển đảo. Nào mì gạo Phú Thọ, chè Thái Nguyên, bánh chả Hà Nội, bánh dừa Bình Định…, cùng sách báo, cả thư của các em học sinh. Tôi từng có dịp đến thăm một căn hộ chung cư ở đô thị Cam Ranh (Khánh Hòa) trước khi đặt chân lên chuyến tàu công tác Trường Sa. Ở đó, hầu hết các gia cảnh đều giống nhau bởi người đàn ông, trụ cột gia đình đang làm nhiệm vụ canh giữ biển trời Tổ quốc. Từ việc lớn như gia đình, con cái, họ mạc đến chuyện nhỏ như cái quạt hay ti vi bị hỏng, cái đinh phải bắc ghế đóng lên tường dồn vào một tay người phụ nữ. Một người vợ lính trò chuyện cùng tôi, giọng miền Trung đầy thương khó: “Vất vả vậy nhưng mấy mẹ con chị vui lắm em à! Mẹ con chị chuyển được vào Cam Ranh cách đây mấy tháng, vậy là được gần anh rồi”. Tôi hỏi lại: “Hơn chục năm nay, mỗi năm anh một lần phép, thế bây giờ thì sao?”. Giọng chị chợt chùng xuống: “Bây giờ thì… cũng rứa! Có điều, chị và cháu ở đây, ít ra, những khi mọi người ra thăm đảo rồi mùa thay thu quân, chị được hỏi thăm anh qua người đi, người về”. Rồi chị rủ rỉ tâm tình: “Nếu em có chồng ra đảo, sẽ thấu cảm giác gần kề dù chẳng gặp được nhau, dù lòng vẫn thổn thức, nấc nghẹn khi nghe tiếng còi tàu chào cảng”.
Những người vợ lính ở khu đô thị tuổi đời còn trẻ. Vì thương con, ngóng chồng mà họ phải xa quê, có người dở dang công việc và hoài bão. Có người vợ lính đã viết những câu thơ: “Anh biết không em sợ tiếng còi tàu/ Bởi nhói lòng khi ta phải xa nhau/ Dẫu đến nay đã bao lần đưa tiễn/ Vậy mà sao nước mắt cứ chực trào”. Cây hoa hồng bằng ốc ngọc lan được cháu bé mang ra khoe với chúng tôi là của bố gửi về. Cháu kể, sau giờ huấn luyện, bố cũng như rất nhiều chú bộ đội trên đảo sẽ ra bờ cát tìm vỏ ốc, dây thép, ni lông để làm cây hoa ốc gửi về đất liền tặng gia đình, bè bạn. Cây hoa ốc trước mắt tôi thật đặc biệt bởi có ba khóm. Khóm lớn ba mươi tám bông hoa ứng với số tuổi của vợ lính, còn lại hai khóm nhỏ, số hoa là số tuổi các con.
Kỹ sư Trần Vũ Thành, người chế tạo máy lọc nước biển thành nước ngọt và đã may mắn có khoảng 15 chuyến công tác đến với quần đảo Trường Sa, Nhà giàn DK1 tâm tư: “Tháng Tư, mùa đi biển bình yên, trời xanh mây trắng nắng vàng, cứ da diết nhớ những chuyến sóng gió dữ dội vào dịp gần Tết các năm. Biển lạ lùng lắm, khiến chúng ta cả nỗi mặn mòi thay vì ngọt ngào êm ả”. Anh không quên được kỷ niệm trong một hành trình tháng Tư như thế, với một tình huống khó quên. Lần ấy trên tàu có cả Chỉ huy phó Nhà giàn DK1/12 Nguyễn Văn Nhật. Anh trở lại đơn vị sau chuyến về phép thăm vợ sinh con. Anh nhận nhiệm vụ rời tàu, trở về nhà giàn bằng phương án… bơi. Khi Nhật bước ra hành lang tàu, mọi người mới ngỡ ngàng biết anh trai của anh chính là Thuyền phó Đức. Hai anh em ruột chung chuyến tàu nhưng ai cũng chất trên vai nhiệm vụ nên tình cảm ruột thịt cũng thể hiện tiết chế lắm Đức căn dặn em mấy câu bằng giọng miền Trung ấm áp rồi chạy vào phòng lấy đôi găng tay mới tinh đưa cho Nhật. Sau hiệu lệnh của thủ trưởng đoàn, Nguyễn Văn Nhật tự tin, mạnh mẽ lao xuống dòng nước. Mặt biển thẫm lại, cồn cào, dữ dội. Cách đó ít phút, những bao hàng vừa ném xuống biển đã bị kéo đi cả trăm mét. Sợi dây người lính bám chặt để trở về “nhà” cứ neo mãi trong lòng người. Đó như sợi dây nối những mùa xuân. Thời khắc anh từ lòng biển sũng ướt bước lên Nhà giàn như một bức tượng đồng đẹp đẽ, và xung quanh như tỏa ánh hào quang, như có muôn vàn đóa sen thơm bung cánh. Người của biển lại về với biển. Trông anh lừng lững, oai dũng giữa biển xanh và ánh sáng mặt trời. Mọi người nhìn vào ánh mắt Thuyền phó Đức, anh trai của Nhật, thấy ngời lên niềm tin cậy, hân hoan đến nghẹn ngào.
Trong một chuyến hải trình tháng Tư, tôi đã bắt gặp nơi góc phòng nhỏ Nhà giàn nhành phong lan màu tím hồng thật rực rỡ, mềm mại uốn nét cong cạnh cây đàn ghi ta và những món đồ kỷ niệm của người lính. Có chú thỏ cắt bằng giấy trông thật ngộ nghĩnh, hẳn là kỷ niệm của một đứa trẻ gửi ra cho bố. Có người lính rưng rưng: “Quê em Thái Bình, ngày đêm vẳng bên tai tiếng dạt dào của biển. Thế mà, bố em lại chưa một lần được ngắm biển đâu. Ông bị mù. Em đi bộ đội, làm lính Nhà giàn, bố em tự hào lắm. Mỗi lần em về phép, ông cứ hỏi: Biển ngoài ấy có đẹp như biển quê mình? Chắc là rộng lắm, xanh lắm mà sóng cũng dữ lắm nhỉ? Em nói rằng, biển Tổ quốc ta nơi nào cũng đẹp”.

