Tỉnh mộng
(không có)
Cả tuần qua, đầu óc Ngạc căng như dây đàn vì đôn đáo cùng ê kíp thực hiện mấy chương trình văn hóa lớn. Công việc của công ty tổ chức sự kiện là làm dịch vụ, cần kỹ lưỡng, tinh tế trong từng chi tiết nhỏ như làm dâu trăm họ, nhiều lúc bị “quay” như chong chóng, mệt muốn đứt hơi vẫn phải tươi hơn hớn. Ngày làm việc tất bật, chạy tới chạy lui đến rạc người, tối về nhà cứ lên giường là Ngạc ngủ mê mệt.
Sáng sớm ngày thứ sáu, cuộc điện thoại của ba đã dựng anh dậy.
- Ngạc hở con, ba mẹ chuẩn bị lên tàu ra thăm con đây.
- Thật... thật ấy ạ?
- Ơ cái thằng..., hỏi chi lạ. Ra thăm coi bây dạo này làm ăn sao, cuộc sống thế nào chứ. Cả nửa năm nay bây kêu bận có về đâu. Thôi, tàu tới rồi, ồn ào lắm không nghe chi hết. Sáng ngày mai ba mẹ ra tới rồi. Nhớ đón nha!
Nghe xong cuộc gọi, Ngạc tỉnh ngủ hẳn, cuống cuồng lao ra khỏi giường. Anh nhìn ngó khắp lượt căn phòng trọ. Rộng thì có rộng nhưng cũ kỹ và bừa bộn, lại nằm sâu trong hẻm nhỏ. Trong hình dung của ba mẹ, chỗ Ngạc ở là căn nhà nằm trong khu phố văn hóa rộng tám chục mét vuông có hai tầng lầu, thiết kế đơn giản và hiện đại. Thì đúng là có căn nhà như thế thật, nhưng... đó là cơ ngơi của Nhân, bạn anh. Nhà Nhân kinh doanh buôn bán nên khá giả, vừa ra trường là cha mẹ đã lo cho Nhân cơ ngơi ra riêng. Bạn bè chí cốt kể từ khi vào đại học đến giờ nên Ngạc thường hay tới đó chơi, ăn ngủ, sinh hoạt chẳng khác gì chính chủ. Ngạc từng nghĩ, mình mang tiếng tốt nghiệp đại học danh giá hẳn hoi, việc làm ổn định cả chục năm nay, lương bổng cũng khá mà không có được chỗ an cư tốt thì xóm làng lời ra tiếng vào, ba mẹ lại lo nghĩ. Anh chủ quan chắc mẩm cả đời này ba mẹ cũng chẳng ra tới đây làm gì, nên mới “bánh vẽ” chuyện nhà cửa cho ông bà yên tâm. Nhưng nay bất ngờ tìm ra thăm, phải làm sao đây?
Chuyện chỗ ở còn đang rối nùi, nghĩ đến công việc Ngạc lại thêm phần hoang mang. Trụ sở công ty của anh là tòa nhà mười tầng hiện đại, anh chịu trách nhiệm chỉ đạo nghệ thuật, quản lý hơn hai mươi con người chứ ít ỏi gì. Oai lắm. Nhưng... đó cũng chỉ là giấc mơ tương lai của Ngạc thôi. Thì đúng là anh làm trong tòa nhà mười tầng thật, nhưng là tòa nhà cho thuê, không chỉ riêng công ty anh mà có nhiều đơn vị khác cùng đặt làm văn phòng, một số thì kinh doanh đồ uống, hàng tiêu dùng... Thực ra công ty anh cả thảy gần 30 nhân viên, chỉ thuê mấy phòng làm nơi giao dịch chứ có quy mô to lớn gì đâu.
Ngạc bắt đầu tính toán, phải sắp đặt mọi việc để bảo toàn... danh dự trước mặt ba mẹ. Anh gọi cho Nhân kể rõ sự tình, nài nỉ bạn cho mượn tạm căn hộ vài ngày. Tính Nhân vốn phóng khoáng, chưa vợ con, lại thường đi công trình xa vắng nhà suốt, nên đồng ý liền.
***
Đưa mắt ngó nghiêng một lượt căn hộ, nhìn chiếc ti vi màn hình phẳng mỏng dính treo rịt vào tường, ông Huấn chậc lưỡi:
- Sống ở Thủ đô chất quá chứ! Cái này chắc mất cả mấy tấn nông sản chứ chơi đâu!
- Thấy bếp núc coi bộ sơ sài quá. Cơm hàng cháo chợ là không an toàn đâu. Đàn ông cũng phải chịu khó nấu ăn mới đảm bảo sức khỏe được - bà Huấn tiếp lời.
Ngạc loay hoay đánh lái chiếc ô tô 4 chỗ mới thuê từ sáng, vừa lái vừa run. Học bằng lái thì lâu rồi, nhưng họa hoằn lắm mới được ôm vô lăng một lần nên tay lái cũng chỉ thuộc hàng phọt phẹt. Ngạc đưa ba mẹ đi tham quan mấy điểm đến nổi tiếng trong thành phố. Trong mắt ông bà Huấn cái gì cũng mới mẻ và lạ lẫm, Ngạc được dịp là “nhà thông thái”, thuyết minh hết sức sôi nổi. Thấy con trai kiến thức đầy mình, ông Huấn tỏ vẻ hài lòng, khen con thế này thì ra đời coi như cũng có sức đọ với thiên hạ. Bữa tối trong một nhà hàng sang trọng giữa trung tâm thành phố, thấy con trai thanh toán hóa đơn cả gần triệu bạc, bà Huấn than trời. Chừng ấy tiền ở quê bà sắm được vài mâm cỗ cả mười mấy người ăn. Ngạc xua tay, mấy khi mới có dịp gia đình sum họp. Anh cố ý chìa chiếc ví dày cộm những tờ tiền ra, dường cho bà Huấn yên tâm. Vẻ tự tin của anh khiến ba mẹ mừng vui, ánh mắt tự hào thấy rõ.

Dẫn ba mẹ dạo qua vài phòng ban giới thiệu sơ lược về công ty, Ngạc đưa ông bà tới phòng marketing và truyền thông, anh em đồng nghiệp có 7 - 8 người đang chăm chú làm việc. Theo lời Ngạc nói thì ở công ty tổ chức sự kiện, đi làm ngày nghỉ là chuyện thường. Do phải chuẩn bị cho loạt sự kiện dịp lễ, nên mọi người phải tranh thủ làm thêm mới kịp tiến độ. Nhìn thái độ ai nấy đều cung kính, trọng thị, ông bà Huấn rất cảm kích. Tại phòng làm việc, Ngạc đã nhờ cô Nga tài vụ bày sẵn đĩa bánh mochi và pha tách trà hoa cúc mật ong thơm ngọt. Trà ngon, phòng máy lạnh mát rượi, bà Huấn níu Nga lại hỏi han công việc và công tác điều hành nhân sự của Ngạc...
- Nội thất phòng đây đẹp quá, chắc đắt lắm nhỉ? - bà Huấn tò mò.
- Dạ, gần 50 triệu đó bác - Nga nhanh nhảu đáp.
- Công ty trang bị hoành tráng thế cơ á? - Dạ, anh Ngạc đầu tư để trang trí cho hợp phong thủy và bản mệnh của anh bác ạ!
- Đồ sang quá. Bớt bớt lại mà sắm sanh thêm đất cát, nhà cửa cho ấm thân chứ? - Bà Huấn chép miệng.
- Anh nói hai bác có mỗi mình anh, các bác còn mạnh khỏe thì anh ngang dọc đó đây cho thỏa chí, về sau cũng “lá rụng về cội” thôi ạ. Chứ sức anh muốn mua là được mà.
Ngạc nghe Nga trả lời mà lòng dạ thấp thỏm. Cứ “tâng bốc” thế này rồi mỗi lần về quê biết bao tiền cho đủ. Thể nào ba mẹ anh cũng đi khoe khắp anh em họ hàng làng xóm. Thùng rỗng kêu to thế này thì nguy quá.
Sau hai ngày xem xét đời sống, công việc của con trai, ông Huấn mừng mừng tủi tủi, sắc diện tươi vui như trẻ khỏe thêm ra cả chục tuổi. Ông bà không ở lại lâu vì đi vắng hết, chuyện nhà cửa, lợn gà đều nhờ hàng xóm cả. Tính thế mà đi về cũng mất 4, 5 ngày còn gì. Thế nên ông bà cũng mau chóng kết thúc cuộc viếng thăm ở công ty, cùng Ngạc đi thăm thú thêm vài danh thắng, trung tâm thương mại, mua sắm ít quà về quê. Sau bữa tối thì ra ga đi chuyến tàu đêm, ông Huấn vỗ vai Ngạc trước khi lên tàu:
- Giỏi lắm con trai. Thấy con như này là ba mẹ yên tâm được rồi.
Ngạc trở về căn phòng trọ quen thuộc, nhìn mọi thứ lộn xộn mà lòng dạ cũng ngổn ngang. Anh nằm lăn dưới nền, kiểm đếm những khoản chi tiêu trong mấy ngày qua. Tiền ăn uống, tiền thuê xe ô tô, tiền sắm sanh quần áo, giày dép, quà cáp... ngốn hết cả tháng lương. Sau đây lại còn vụ tụ tập, mời anh em công ty để cảm ơn vì đã hợp tác “diễn” nữa chứ. Hơn ba mươi tuổi đầu, nói không có tích lũy thì không đúng, nhưng muốn có nhà cửa, xe cộ ở Thủ đô thì đâu có dễ. Bây giờ muốn tìm công việc có thu nhập cao cũng khó, người ta yêu cầu đủ loại bằng cấp, kinh nghiệm, kỹ năng... Nếu an phận với việc làm hợp sở trường như hiện tại, thì mức lương trên dưới mười lăm triệu đồng mỗi tháng cũng chỉ gọi là đủ sống. Cũng may là Ngạc còn tranh thủ viết bài quảng cáo cho mấy trang fanpage bán hàng online, nên có thêm chút đồng ra đồng vào. Nhưng mỗi lần về quê là anh chi tiêu hào phóng, người thân, bạn bè, rồi kể cả ba mẹ anh đều nghĩ anh làm ăn khá lắm. Thành thử ai gặp khó khăn cũng tìm đến anh cậy nhờ giúp đỡ. Anh sĩ diện chẳng muốn cho ai biết mình bon chen sống ở Thủ đô cũng chật vật và áp lực vô vàn. Nghĩ đến đó, Ngạc thấy mình đáng trách. Chỉ vì sợ mất mặt, sợ bị coi là kém cỏi mà sa đà sống ảo rồi tự đưa mình vào thế khó.
***
Chiều cuối tuần, Ngạc hẹn cả nhóm đồng nghiệp qua nhà Nhân tụ tập. Mồi nhậu, bia, rượu đủ cả, mọi người rôm rả nâng ly. Đang lúc chén chú chén anh sôi nổi thì điện thoại của Ngạc đổ chuông.
- Con trai, mau bật ti vi lên mà xem, nay ba mẹ được lên ti vi đấy. Mau lên mau lên, tới rồi đó - giọng ông Huấn hứng khởi.
- Lên ti vi, làm... làm gì ba?
- Cái thằng..., lên ti vi thì một là tốt, hai là xấu. Bộ bây nghĩ ba mẹ bây xấu mà nhà đài cho lên đó à?
Nghe tò mò quá, nhưng chẳng hiểu sao Ngạc có dự cảm về một điều gì đó không hay sắp xảy đến, anh ra hiệu cho mọi người im lặng rồi nhanh chóng bật ti vi. Trên khung hình của chương trình Tấm lòng nhân ái, nhân vật được nói đến hôm nay là ba mẹ anh. Nhìn hai ông bà vui vẻ chưa kìa, nói cười rất vô tư trong các cảnh quay sinh hoạt đời thường. Ngạc chết trân khi lời bình nói đến đoạn, ông bà Huấn sẽ hiến đất cho xóm làm công trình văn hóa - thể thao công cộng và dành toàn bộ khoản tiết kiệm trong nhiều năm làm kinh tế ruộng vườn, chuồng trại cho công tác từ thiện. Xuất hiện đĩnh đạc, tươi tắn trên cùng khung hình, ông bà Huấn cởi mở chia sẻ lý do làm việc thiện cả tỷ đồng:
- Vợ chồng tôi chỉ có một con trai, chúng tôi vất vả làm lụng, tích góp cả đời những mong lo cho con. Nhưng nay con lập nghiệp xa quê, công việc và cuộc sống rất thành công, thuận lợi. Vì không muốn con phải băn khoăn nghĩ ngợi hay vướng bận gì chuyện của cha mẹ, nên chúng tôi quyết định sẽ đến sống cùng con. Nó dư sức lo được cho ba mẹ mà không cần đến số tài sản này.
Ngạc đứng sững như một pho tượng, ly rượu trong tay anh tuột rơi xuống nền chát chúa. Tai anh ù đặc, không gian bỗng chìm sâu trong im lặng, cảm giác lúc thật lúc ảo như đang mơ. Một lúc lâu sau, ý thức anh như bừng tỉnh, nghĩ về cảnh ngộ éo le vừa ập đến, Ngạc òa lên khóc như một đứa trẻ...

