Thứ Năm, 3/4/2025
Hà Nội 360
Di sản
Khám phá
Lối sống
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Di sản
Khám phá
Đi đâu - Xem gì
Hà Nội đêm
Món ngon Hà Nội
Lối sống
Sống đẹp
Xu hướng
Cộng đồng mạng
Đô thị các nước
truyện ngắn
Đêm ngọc trai
Ánh đèn lung linh đổ xuống, chiếu rọi lên những viên ngọc trai lấp lánh, tạo nên không gian huyền ảo, lung linh như một câu chuyện cổ tích. Buổi trình diễn chính thức bắt đầu, đưa khán giả vào một hành trình khám phá vẻ đẹp tinh tế, quý phái của những viên ngọc quý giá.
Hà Nội văn
Những cành đào trên sân ga
Xưa nay cứ nhắc đến đào là nghĩ đến Tết, và Tết đến, người Hà Nội, dù khó khăn, tùng tiệm đến mấy cũng cố sắm cho nhà mình một cành đào đón xuân. Tết là phải có đào.
Đường về
Chiếc xe con dứt khỏi đại lộ, rẽ vào con đường nhỏ. Tuyến đường liên xã mang dáng vẻ xập xệ của vùng quê xa. Nhưng với Chính, đó là đường về nhà nên dù xấu xí cỡ nào anh cũng thấy đáng yêu.
Làm bạn với AI
Căn hộ tập thể nhà ông Bội, bà Thư nằm ở tầng ba, cửa ra vào nhỏ hẹp, sơn tường đã bong tróc phần nhiều, bộ sa lông cũng cũ kỹ. Đã thế, ông quyết giữ cái tivi đen trắng, cái đài cát sét làm kỷ niệm.
Nem rán giòn tan nồng nàn tình mẹ
Tôi nhớ cái lạnh tê tái gió mùa, nhớ những bữa cơm nóng hổi cả nhà quây quần bên nhau, nhớ vị Tết của chiếc nem rán thơm lừng giòn rụm mẹ làm…
Chất lính
Gió chướng thổi ào ào phía ngoài sông. Từng đợt sóng lăn tăn vỗ vào bãi lá. Hùng ra cửa đứng một mình với buổi chiều ngả dài bóng nắng. Bên kia tiếng chim bìm bịp kêu vang, khơi đầy kỷ niệm trong lòng anh.
Sóng sánh mảnh trăng
Sống làm gì nữa khi bao quanh toàn những cực hình. Đầu óc Hân chìm trong mông lung mờ ảo. Lúc nào cũng chỉ nghe thấy sự xúi giục từ trong não, vốn đã trở nên xơ cứng, u tối...
Qua ngày giông bão
Đêm. Mưa vẫn rào rạt rơi trên mái nhà. Mẹ lấy tấm nilon, che quanh chiếc mùng để mưa không rớt xuống người những đứa trẻ. Chúng đang say giấc nồng sau một hai tiếng đồng hồ vật lộn với mớ bài tập ở trường, dưới ánh đèn leo lét.
Ngày phố vào đông
“Tần ngần em gái mười lăm tuổi/ Hà Nội vào đông má ửng hồng”. Tôi viết câu thơ ấy khi một lần chuyện phiếm giữa “cái lạnh đầu đông” của Hà Nội, người bạn tôi đã bảo: “Giải nghĩa cái lạnh đầu đông của Hà Nội là gì ư? Các ông cứ hình dung trước mặt mình một “tiểu thư Hà thành” tuổi mười lăm là rõ”.
Những giai điệu của ngõ
Hẻm nhỏ ngõ sâu trong lòng Hà Nội từ lâu vẫn luôn cho người ta một ấn tượng gần như cố hữu về sự thanh vắng và tĩnh lặng.
Chuyến đò cuối cùng
Trời đã vào đông, thời tiết vùng cao đỏng đảnh chẳng khác gì một người khó tính. Mới ló nắng đã tuôn mưa. Mà mưa thì cứ dầm dề, dai dẳng, còn nắng chỉ lóe lên yếu ớt, mong manh.
Mưa đêm...
Tiếng sấm giữa đêm khiến anh chợt tỉnh: “Lại mưa rồi. Hà Nội năm nay mưa nhiều quá!”.
Vết sẹo
Từ ngày lên cấp ba, thằng Hải thường ở tịt trong nhà. Hiếm khi người ta thấy nó ló mặt ra ngoài phố, trừ những lúc đi học. Nó đã tỏ tường một sự thật, điều mà người ta lâu nay vẫn bàn tán xì xào, rằng nó không phải con của bố nó.
Còn ai ninh cháo muối cà…
Thu đã se se lạnh khi sớm mai, khuya tối nhưng cái nóng nực lẫn với hanh khô những buổi trưa khiến ta vẫn thích thứ gì đó mát lành, thanh đạm với hương vị dân dã nấn ná từ đầu lưỡi tới trái tim. Là ta đang nhớ đến món cháo đậu cà, thức quà giản dị gây thương nhớ của ngày nắng nóng Hà Nội.
Nhìn cây
Hoa liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường trước mặt. Kim ngắn chỉ số 7, kim dài nhích dần tới số 12. Văn phòng hẳn không còn ai ngoài cô và vị cư dân U70 đang thao thao bất tuyệt về một cái cây.
Ly cà phê bản Noong Bua
Hồi ấy là vào tháng 5 năm 1973. Hiệp định về đình chiến và chấm dứt chiến tranh ở Lào đã ký kết được ba tháng. Đại đội tôi cũng hoàn thành nhiệm vụ chốt giữ cắm cờ theo Hiệp định ở khu vực Keng Nhao, phía tây đường 231 trên cao nguyên Bolaven.
Thương nhớ dế cơm
Chuyến du lịch nghe chừng không được suôn sẻ là mấy vì gặp đúng những hôm mưa xối xả. Sau cơn mưa tôi và bạn lang thang sau phía trạt cỏ để hít khí trời trong lành.
Duyên tháp Bút
Từ quê lên Hà Nội học đại học, năm đầu độ đôi ba tháng tôi về thăm nhà một lần. Lần nào mẹ cũng tiễn ra tận sân ga, lúc tôi yên vị đâu đấy trên tàu rồi bà vẫn đứng ngóng lên. Qua cửa sổ toa, tôi ngoái xuống dặn:
Trở về cố hương
Chiếc taxi lao vun vút hướng lên sân bay Nội Bài. Nghĩ đến người chị ruột đã xa cách gia đình, bặt tin đến bảy chục năm trời, bà Sơn hồi hộp, bồn chồn đến lạ. Bà chỉ nhang nhác nhớ dung mạo bà Giang qua ảnh hồi nhỏ.
Như những dòng sông
Hồi chiến tranh, tía tôi đi công tác và hy sinh trên dòng Mê Kông, lúc đó tôi mới tượng hình sáu tháng.
Gió qua phố cũ
Người đàn ông xa lạ ấy tìm đến Nhi, cứu vãn cuộc hôn nhân của cô. Giữa lúc kinh tế eo hẹp, mâu thuẫn giữa hai vợ chồng đã đến mức không thể đối thoại quá vài phút thì Nghiên đề nghị Nhi giúp anh ta viết một cuốn hồi ký, mỗi tháng sẽ trả công một số tiền mà vợ chồng cô dành dụm cả năm cũng không thể có được.
Nhớ những mùa khai trường
Tôi nhớ phố của ngày thu dịu dàng, tháng Chín giao mùa xao xuyến bước chân. Hàng cây bên đường bắt đầu thay lá, vài chiếc lác đác trên vỉa hè, lăn lóc khi cơn gió ngang qua.
Xem thêm