Thứ Năm, 2/7/2026
Hà Nội 360
Di sản
Khám phá
Lối sống
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Di sản
Khám phá
Đi đâu - Xem gì
Hà Nội đêm
Món ngon Hà Nội
Lối sống
Sống đẹp
Xu hướng
Cộng đồng mạng
Đô thị các nước
truyện ngắn
Món nợ của sự sống
Ông giáo Ngọc qua đời vào một sáng mùa đông lạnh giá.
Hà Nội văn
Vết sẹo
Tôi quyết định về quê nghỉ ngơi ít ngày sau quãng thời gian dài bôn ba nơi đất khách. Cuộc sống mưu sinh tất bật khiến những lần trở về thăm mẹ của tôi lúc nào cũng vội vàng, chớp nhoáng. Nhưng lần này, không hiểu sao, trong tôi thôi thúc một nỗi nhớ không tên. Tôi bắt chuyến xe đêm, ôm ba lô về quê khi trời còn chưa sáng rõ.
Mùi khói bếp
Chị vừa nấu xong nồi cháo gà hầm hạt sen. Chẳng cần nếm thử, cũng biết là vừa miệng rồi. Lúc chiều, bà chủ nhắc chị: “Giá ga lên ù ù. Nấu nướng gì thì để ga nho nhỏ thôi”. Không nhắc chị cũng biết. Lần trước đổi bình ga, thấy giá vọt lên hơn tám chục ngàn một bình, chị thấy xót ruột dù không phải tiền của mình.
Dấu lặng màu cam
Có những nỗi đau không gọi được tên. Và có những vệt màu cam của quá khứ, tưởng đã phai, nhưng vẫn âm thầm in dấu lên hiện tại. Nhưng chỉ cần còn có người chậm lại để chờ một người khác bước cùng... thì hy vọng vẫn còn.
Chàng rể Tây
Martin nắm tay Nhiên, nhìn ra cánh đồng bạt ngàn. Ngoài kia, gió nhẹ thổi qua lúa xanh, mang theo mùi đất, mùi của quê hương xứ sở. Anh hiểu rằng hạnh phúc là một chuỗi hành trình.
Rì rào sóng vỗ
Chủ nhật, cơ quan im lìm. Vài chiếc lá vàng rụng xuống bị gió tạt gọn vào một góc sân. Lòng Hiền buồn và trống rỗng quá. Dù rằng đã chuẩn bị tâm lý từ lâu. Dù rằng biết nghỉ việc, vợ chồng quy về một mối là đúng đắn. Nhưng mà phải chia tay công việc yêu thích, quả thực chẳng dễ dàng gì.
Kỷ niệm chè Vằng
Túi quà tặng đại biểu dự buổi lễ được tổ chức trọng thể nhân kỷ niệm ngày Quảng Trị giải phóng có một thứ làm Hoàng cứ bần thần. Đó là hộp cao chè Vằng có hình thức khá bắt mắt. Món quà nhỏ khiến bao kỷ niệm lại ùa về…
Bức thư
Quyết định nghỉ hưu đến với tôi như một cơn gió nhẹ nhàng. Không còn công việc bộn bề, không còn những chuyến công tác, hội họp liên miên. Tôi trở về làm một ông lão bình dị, vui thú điền viên. Lòng như có cánh, thôi thúc ý muốn đi đây đó sau những tháng ngày gò bó. Việc nhà không nhiều, con cháu ủng hộ nên tôi nhanh chóng thu xếp lên đường đi Hà Nội, điểm khởi đầu cho hành trình tìm lại chính mình.
Vỉa hè tháng Tư
Sau những ngày nồm ẩm, nắng xuống phố hanh hao, đủ cho người ta thấy lòng mình thoáng đãng. Lá sấu rụng đầy vỉa hè dưới nắng tháng Tư ánh lên như nắng, dát lớp ánh sáng dìu dịu dọc hai bên đường.
Tiệm sách chờ những giấc mơ
Chiều hôm ấy, phố vẫn đông như mọi ngày. Chỉ có tiếng chuông gió ở lại, đung đưa một âm thanh rất nhẹ, như đang chờ. Chờ một câu chuyện được kể tiếp. Chờ một đứa trẻ quay lại. Và chờ những giấc mơ từ những trang sách đang lặng lẽ lớn lên!
Bên hiên nhà có má
Má ngồi bên hiên nhà, luồn bàn tay thô ráp, đầy những nếp nhăn vào mớ tóc rối nùi của Nhung.
Phố nhỏ dịu dàng
Thành phố đêm nay thật đẹp. Ánh đèn màu lung linh, nhấp nháy, chợ hoa đêm rực rỡ, rộn ràng. Hai người họ đi cùng nhau trên con phố nhỏ, câu chuyện cứ thế được nối dài trong cái se lạnh ngọt ngào cuối mùa.
Đèn phượng sào
Cửa hàng lưu niệm của Kha ở giữa phố cổ, chung quanh là những hiệu thuốc bắc lâu đời san sát nhau, biển gỗ sơn son đã phai dần. Chỉ cần đứng ở đầu phố đã cảm nhận rất rõ hương thơm thoảng trong không khí.
Trong màu áo lính
Nắng sớm đến chậm rãi trên doanh trại nằm lưng chừng triền đồi thoai thoải. Buổi sáng ở đây bắt đầu bằng thứ ánh sáng trong trẻo như vừa được gột rửa qua một đêm dài. Gió từ phía cánh đồng xa thổi vào, mang theo mùi đất ẩm và mùi cỏ non.
Tin nhắn chưa gửi
Ánh đèn vàng le lói trong phòng. Cậu bé nằm úp mặt xuống chiếc vở kẻ ô ly, nét chữ nghiêng ngả từng dòng: “Ba ơi, hôm nay con được điểm 9 môn toán. Cô giáo khen con giỏi. Ba nhớ con không ạ? Thứ bảy này ba về thăm con nhé!”. Viết xong, cậu khép vở lại, rút ra từ dưới gối chiếc điện thoại cũ kỹ màn hình vỡ toác một góc. Cậu vuốt ve nó rồi ôm vào lòng. Ngoài hiên, bà nội ngồi bóc đậu, nghe tiếng cháu trở mình thở dài thì nhìn vào, mắt rớm lệ.
Vó ngựa biên cương
Tiếng vó ngựa khua rộn rã trên lối mòn gập ghềnh đá to đá nhỏ. Ba chú ngựa chở tôi và hai dân quân người Mông, một nam một nữ, tiến về cột mốc biên giới. Đây là con dốc Gió cao và hiểm trở nhất trên trục đường tuần tra của đơn vị.
Nhớ bát cháo hành hoa của mẹ
Càng đi qua những lúc yếu lòng, người ta càng khắc khoải nhớ thứ hương vị bình dị mà ấm áp của những món ăn mẹ nấu nơi quê nhà. Trải qua cơn sốt kéo dài cả đêm hôm trước, sáng dậy người tôi ê ẩm, không nhấc nổi mình.
Thương nhớ Giêng Hai
Đất trời đã chạm vào ngưỡng Giêng Hai. Tôi thốt lên câu ấy giữa phố thị, khiến lũ bạn cười òa. Một đứa vừa trêu vừa “thụi” vào vai tôi: “Mày nói như người của thế kỷ trước ấy!”.
Ngõ nhỏ sang xuân
Xuân năm nay thật lạ! Không còn những dải mưa phùn giăng mắc hay cái rét ngọt se sắt ngày cũ, mà xuân về bằng những sớm mai nắng thức giấc thật hiền.
Ðể vó câu gõ nhịp nhân văn
Đất trời đã cựa mình sang xuân. Trong cái tiết lạnh se sắt còn vương sót lại của những ngày tàn đông, lắng lòng mình xuống, tôi chợt nghe thấy một tiếng vọng từ ngàn xưa dội lại: Tiếng vó ngựa. Người xưa bảo đời người thoáng chốc như “bóng câu qua cửa sổ”.
Buổi tối uống chút hồng trà
“Nhìn về dãy núi xa xôiHoa phủ đất trờiNhuộm dòng chảy tháng năm...”
Món dưa hành của mẹ
Cứ vào tháng Chạp hằng năm, mẹ tôi lại rậm rịch chuẩn bị Tết. Qua 23 tháng Chạp, căn bếp nhỏ đã thơm mùi nếp mới, mùi lá dong, mùi hành tươi. Cả nhà cùng nhau gói giò, gói bánh chưng, làm nem, nấu thịt đông...
Xem thêm