Hà Nội văn

Đêm trăng mùa hạ

Lê Hứa Huyền Trân 21/06/2026 06:33

Trời mùa hạ trở về chiều đột nhiên có những cơn mưa. Cơn mưa bất ngờ khiến gã không kịp trở tay, cũng may đường về từ xưởng tới khu trọ chỉ là một đoạn ngắn nên hắn chạy thật nhanh.

Vừa tới bậu cửa phòng trọ nhác thấy bên trong có một bóng dáng nhỏ xíu lúi húi đang quét nhà rồi bê ra một cái hộp thiếc là vỏ hộp bánh cũ để khâu khâu vá vá gì đó, gã quay ra phía trước bậu cửa, ngồi hút thuốc. Chiếc bóng điện vàng trong phòng cứ chớp sáng chớp tắt như đang hòa theo tiếng mưa rơi không ngớt ngoài sân.

11-truyen.jpg
Minh họa: Lê Trí Dũng

Hơi nóng bắt đầu dâng lên hầm hập, mùi của đất khiến gã hơi nhăn mặt. Gã thoáng chút nôn nóng nhìn vào phía bên trong nhà thì thấy đứa trẻ đã đứng sau lưng gã từ lúc nào:

- Sao anh Hai không thay đồ? Trời mưa ướt anh Hai nhiễm lạnh đó, anh thay đồ lau người đi rồi em dọn cơm ăn.

Phòng trọ độc một gian, một chiếc giường nhỏ, một chiếc tủ hai ngăn và vài thứ linh tinh. Ở góc phòng có để vài thứ như bếp ga và thùng gạo nhỏ cùng một số đồ ăn. Không có tủ lạnh nên đồ ăn thường là gã mua trong ngày để nấu cho chiều và trưa hôm sau, rồi cứ giờ nghỉ buổi trưa gã lại chạy ra chợ mua về để đó. Gã để đồ mới thay ở cuối giường, đứa trẻ vừa dọn cơm xong, nhìn thấy quần áo ướt lại lấy ra phơi.

- Mai mày muốn ăn gì? Anh mua.

- Có canh là được anh Hai, trời nóng rồi ăn canh để giải nhiệt. Còn lại thì em sao cũng được, em thích canh nhất.

Gã gật. Dư thừa, nó chẳng bao giờ nói thứ nó thích vì nó biết gã không có tiền, còn canh chẳng qua là vì nó biết gã đi làm về mệt, có canh dễ nuốt cơm. Đứa trẻ rất ngoan, chín tuổi rồi nhưng vóc người nhỏ thó, tóc được buộc lại thành một chùm nhỏ xíu sau lưng và một bên má có má lúm.

***

Đã rất lâu rồi gã mới lại về quê, gã đi làm đá suốt mấy năm trời, chỉ về quê hai lần, một lần khi nghe tin mẹ gã sinh em, lần khác là về tết hai, ba năm sau đó, đến lần thứ ba thì lại là về để lo đám tang của ba mẹ. Đoạn đường gã về nhà trong xe đò luôn nóng hầm hập, đến bến xe người đã đọng lớp mồ hôi mỏng. Nhưng khi gã về tới cổng nhà, vừa đẩy cửa bước vào thì trời đổ cơn mưa. Tiếng mưa cùng với tiếng kèn tang cứ thế mà vang lên não nề. Đứa bé tên là Hạ, khi gã mười chín tuổi thì Hạ chào đời, nên hai anh em có rất nhiều khác biệt.

Ngày đó, khi ngồi bên linh cữu ba mẹ, Hạ vẫn còn chưa rõ lắm cảm giác mất mát. Một đứa bé sáu tuổi chỉ không hiểu sao ba mẹ lại nằm đó không chịu dậy và người ta nhìn nó bằng ánh mắt thương hại. Hạ ngẩng đầu lên thì thấy một thanh niên trẻ, ở trên trán và một góc má có vết sẹo mờ, làn da ngăm đen, tóc khô cứng và gương mặt lạnh tanh. Hạ có chút sợ. Gã nhìn, Hạ bấu vào chân gã:

- Anh Hai...!

Và cứ thế nó khóc òa. Khi thấy người thân duy nhất hiện giờ của mình ở cạnh nó mới khóc, nó mới hiểu cảm giác mất mát và cả an toàn. Sau đám tang, gã bán căn nhà ở quê của ba mẹ và dắt Hạ lên phố, thuê một phòng trọ và làm ở một xí nghiệp mà đứa bạn dưới quê giới thiệu. Giờ gã phải nuôi em gái, gã không thể đi làm ở bãi đá nữa, cái nghề này biết bao nguy hiểm, người gã đầy sẹo cũng vì vậy. Thế mà cũng đã ba năm trôi qua, những cơn mưa mùa hạ luôn khiến lòng người trở nên lay động.

Hạ chín tuổi rồi, đã đi học. Trường gần nhà trọ, Hạ lại cùng lớp một đứa bé trong khu trọ nên vẫn thường được phụ huynh đưa đi đón về chung. Hạ lớn trước tuổi, không đi học thì cũng dọn dẹp nhà cửa, chín tuổi đã biết nấu ăn. Tính lại, gã cũng không biết nhiều về Hạ, tuy là anh em nhưng đến khi ba mẹ mất gã mới gặp Hạ đúng ba lần, tuổi tác lại cách xa, có ba năm nay mới thực sự sống cùng nhau.

***

Gã ngủ được nửa giấc, mở mắt ra thấy Hạ vẫn ngồi bên bậu cửa ngắm trời. Bậu cửa đột nhiên chật chội vì gã cũng ra ngồi ngay bên cạnh:

- Em nhìn trăng nhưng mà hôm nay không có. Sao anh Hai dậy rồi?

Gã không trả lời. Khu trọ gần như đã tắt đèn cả. Hầu như nhà nào cũng đóng cửa cho nước mưa khỏi tạt. Với phần lớn người ở đây là công nhân xí nghiệp gần bên, đi làm về mệt chỉ muốn ngủ sớm một giấc. Trời hầm hập nóng, gã quay cái quạt trong nhà ra phía cửa để thổi mát hai anh em. Hạ chỉ vào một cái chậu nhỏ hình chữ nhật nói:

- Hôm qua cô Minh cho em cái chậu này, để trồng cây. Em nhớ hồi còn ở dưới quê ba cũng rất hay trồng cây. Mẹ thích cây nào, ba trồng cây đó...

Rồi nó trầm buồn: Em không còn nhớ rõ mặt của ba mẹ nữa.

Gã im lặng vì không biết phải nói gì. Đôi khi gã nghĩ mình không phải anh trai tốt, ở cùng Hạ hầu như chỉ có Hạ ríu rít kể đủ mọi thứ với gã chứ gã rất ít nói. Bộ dạng của gã còn khiến nhiều người phải sợ, đôi lần còn nghe người ta kháo nhau gã là... dân giang hồ.

- Đi vào ngủ đi, hơi đất lên là bệnh, bữa nào rảnh tao dẫn mày đi kiếm chỗ ngắm trăng, đây mấy nhà cao tầng che hết rồi, thấy được gì mà ngắm.

Hạ chợt reo vui, giơ tay dứ dứ như muốn anh mình móc nghéo rồi ngoan ngoãn đi ngủ.

Hôm sau, gã mua một ít cây sống đời về để trồng trong chậu nhỏ, ông chủ bảo sống đời sắp ra hoa nhưng chờ mãi vài ngày vẫn chưa thấy. Hạ rất vui cũng không nôn nóng, hôm nào đi học về cũng phải chào cây sống đời mấy bận và nói chuyện với nó.

***

- Là thế nào? Sao đột nhiên công ty lại giải thể? Còn ba tháng tiền lương thì sao?

Hạ chỉ nghe loáng thoáng anh trai mình gọi điện nói chuyện với ai đó và vài tiếng văng tục ở phía bên kia điện thoại truyền qua. Có lẽ là những người trong xí nghiệp gọi báo với nhau và không giấu được sự tức giận. Gã ôm đầu. Mấy tháng này làm nợ lương, gã đã cố gắng xoay xở vay mượn đủ kiểu, công ty cứ khất hẹn, đến giờ thì lại tuyên bố giải thể. Mấy ngày qua gã cũng theo mọi người đến công ty đòi tiền, gọi cháy máy các cấp lãnh đạo đủ kiểu nhưng tiền lương vẫn không thấy đâu...

Tiền trọ, tiền ăn uống và cả trăm thứ tiền đột nhiên đè lên đầu gã. Gã đành tiêu vào khoản tiền bán nhà mà gã định sẽ không đụng vào. Suy nghĩ mãi, gã quyết định đưa Hạ về quê, gã lấy một phần số tiền gửi cho chú thím dưới quê nhờ chăm sóc Hạ. Gã quyết định sẽ quay lại bãi đá để xin việc. Công việc nguy hiểm nhưng gã cần tiền, khi ổn định gã sẽ gửi tiền về thêm để nhờ nuôi Hạ. Chú thím không có con, lại nghe bảo sẽ đưa tiền chu cấp nên cũng ưng thuận. Chỉ có Hạ không nói gì.

Đứa trẻ đang ngồi trên bậc thềm, mặc một chiếc váy có màu hồng nhạt và đang ôm chậu cây sống đời vẫn chưa nở hoa ngồi ngay bậc thềm. Nắng mùa hè khá chói mắt nhưng đứa trẻ vẫn ngồi im bên thềm cứ như không quan tâm nắng đã bắt đầu rơi xuống đôi chân mình. Ngửi thấy mùi quen thuộc, Hạ ngẩng lên:

- Anh Hai...

- Giọng Hạ có chút reo vui nhưng khi nhìn thấy chiếc ba lô trên vai thì ánh mắt nó chùng xuống.

- Anh đến tạm biệt em hả?

Hạ rất ngoan. Gã biết. Gã cũng biết nó không muốn xa gã nhưng nó sẽ không nói. Nó là một đứa bé quen chịu đựng giống như cắn răng không khóc cho đến khi biết anh mình về mới khóc váng lên hôm đám tang. Gã ngồi cạnh nó không nói gì, sau đó vuốt đầu:

- Anh có hỏi rồi, mùa hè không phải mùa cây sống đời nở, em ráng chăm đến một vài tháng nữa hoặc có thể lâu hơn, khi nở hoa sẽ rất đẹp.

Hạ gật đầu.

Tiếng xe trung chuyển bấm bíp bíp ngoài cổng, gã bước ra. Hạ cũng đi theo tiễn gã. Gã xua Hạ vào nhà. Đi được một đoạn rất xa rồi gã nhìn vào kính chiếu hậu vẫn thấy bóng dáng nhỏ bé của Hạ chạy theo...

Chiếc xe dừng lại, trong lớp bụi đường được bỏ lại trước khi nổ máy tiếp có hình bóng gã. Thấy gã, Hạ chạy thật nhanh, gã cũng chạy ngược lại, đến khi sà vào lòng gã và ngửi thấy mùi hơi người quen thuộc Hạ mới bật khóc:

- Anh Hai, cho em đi với. Anh đi đâu cũng cho em theo với, có khó khăn thì cùng chịu, anh Hai đừng bỏ em ở lại...

***

Người đàn ông đi làm về bước ngang qua khu chung cư thấy giàn đăng tiêu bắt đầu trổ hoa cũng có chút suy tính sẽ mua về để trang trí căn phòng cho cô em gái thích cây cối của mình.

Gã mở cửa căn hộ ở tầng ba. Hạ cũng vừa đi học về, Hạ lại cao thêm nên chiếc áo học sinh trung học mới mua năm trước năm nay có vẻ đã chật. Hạ cằn nhằn:

- Anh Hai, anh lại chạy bộ lên cầu thang à, đi từ từ thôi.

Gã bật cười. Phía trước ban công nhà, chậu cây sống đời mua ba năm trước đã có rất nhiều cây nhỏ, nhân ra thành nhiều chậu, có những bông hoa đỏ nở li ti dù mùa hè không phải mùa sống đời nở hoa. Ăn cơm xong, hai anh em ra phía trước ban công để tận hưởng những cơn gió mát hiếm hoi của mùa hè. Hạ chợt ngẩng đầu, ánh trăng tròn vành vạnh, rất đẹp. Gã cũng cười, đêm trăng mùa hạ mà gã hứa sẽ ngắm cùng em gái đang vẽ ra những nét rất đẹp trên bầu trời.

(0) Bình luận
Đừng bỏ lỡ
Đêm trăng mùa hạ