Ngày mưa phùn gió bấc
Tối qua, trời trở mưa và lạnh. Trong nhà kín gió nên tôi vẫn ăn mặc phong phanh, nhưng chỉ cần mở cánh cửa ban công, gió và mưa đã ùa vào, lạnh hẳn. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, cơn mưa như có chân, chạy lướt qua từng chập.
Ánh đèn nhuộm vàng làn mưa, tiếng gió vun vút thổi, cành lá ngoài kia cong oằn trong giông gió. Giữa khung cảnh nhập nhoạng chiều tối, lòng người cũng chùng xuống, lặng lẽ cảm nhận nhịp chuyển mình của đất trời.

Ngày gió mùa về, chỉ muốn cuộn tròn trong chăn, ngủ thêm chốc nữa, chẳng buồn dậy. Cái rét và mưa phùn như người bạn thân của tấm thân lười biếng, quấn quýt trong chăn ấm đệm êm. Thằng con đói sữa “mò đi kiếm ăn”, khiến bố cũng phải uể oải thức dậy theo. Con chị quấn chặt lấy chiếc chăn, bị gọi mãi mới nhúc nhích, mắt vẫn nhắm tịt. Cuộc chiến buổi sáng của nó thường kết thúc bằng cảnh chạy vội cho kịp chuyến xe buýt chở đi học. Sáng nay, may mà gọi với theo, xe mới quay lại đón; chứ trễ thêm chút nữa thì bố mẹ cũng đành bó tay, vì cũng đã sát giờ đi làm rồi.
Mang đôi giày theo đi đá bóng, vợ bảo: “Trời này chả tạnh đâu”. Kệ! Vẫn cố chấp, biết đâu cuối ngày trời lại ngớt mưa. Dòng xe cộ hối hả lao đi trong cơn mưa phùn. Xe chạy chậm qua những vũng nước, sợ té ướt người đi xe máy bên cạnh. Sương giăng mờ, trời một màu xám xịt. Chỉ có buổi sáng thứ sáu là còn vớt vát được chút ít hứng khởi giữa cái uể oải của ngày gió mùa về. Tới công ty, nhìn lịch bàn mới giật mình nhận ra đã sang tháng Mười Một âm lịch. Vậy là những tháng cuối cùng của năm cũng đang tới.
Có lẽ cái tất bật của những tháng cuối năm khiến thời gian trôi nhanh hơn. Người ta gặp nhau, lại chép miệng: “Lại sắp hết một năm rồi”. Tôi cũng thấy mau thật. Mới hôm nào còn thong thả đầu năm, vậy mà giờ đã bước vào những ngày mưa phùn gió bấc. Nghĩ lại, một năm trôi qua mau, rồi tuổi trẻ cũng trôi qua mau, đôi khi chợt nhận ra, nửa đời người đã vội vàng qua mau. Chả thế mà các cụ vẫn dặn cháu con: “Đời người ngắn lắm”.
Nhưng dù ngắn hay dài, thì mùa xuân vẫn là khoảng thời gian đáng mong chờ nhất. Mà những tháng đáng mong chờ nhất, lại chính là những tháng đang chuẩn bị cho mùa xuân. Bận rộn đấy, nhưng con người như tươi tỉnh hẳn lên. Giữa tiết trời mưa phùn gió bấc, tôi thấy lòng mình nhẹ nhõm trong từng hơi thở, cảm nhận được sự nhiệm màu của thời gian qua từng chuyển mình của bốn mùa. Cái nóng còn sót lại của mùa hè đã qua, gió heo may của mùa thu cũng dần nhường bước, dù mới hôm qua thôi, tôi vẫn còn thấy ngọn cỏ may khẽ lay trong gió, bên thảm cỏ ven đường.
Nhìn mưa phùn gió bấc, lại nhớ những giá lạnh ngày xưa, khi manh áo mỏng chẳng đủ che kín gió, khi cái rét sâu phải lèn chật ních áo quần ấm tới cứng đơ người. Nhớ những tối chui rúc trong chăn, miệng cười khúc khích bảo với mẹ: “Mùa đông thích thật”. Có lẽ, điều đáng thích nhất khi ấy không phải là mùa đông, mà là được nằm trong vòng tay mẹ, trong hơi ấm yêu thương chẳng mùa nào có được.
Miền Bắc có mùa đông, làm kẻ đi phương Nam nhớ khôn nguôi mỗi khi nghe đài báo gió mùa về. Tôi thấy cái nắng phương Nam sao nó quyết liệt quá, sao nó như làm tan chảy đi sợi dây nhớ thương gắn kết bện thành bởi giá lạnh mùa đông, bởi những ký ức về bếp lửa rơm sáng sớm bập bùng, bà dậy đun nước ủ chè xanh cho ông. Nên tôi thấy mưa phùn gió bấc là thấy cả những nhớ mong, những hoài niệm, và những mến thương của ngày xưa cũ, đã tạc vào trong tôi từ thuở bé con.
Có lẽ ai cũng mang trong mình một mùa đông để nhớ, nơi mưa phùn và gió bấc không chỉ là thời tiết, mà là ký ức, là tuổi thơ, là một miền ấm áp của yêu thương. Thời gian có thể làm mờ đi bao khuôn mặt, bao chặng đường, nhưng hễ nghe gió mùa về, lòng lại dậy lên một cảm giác thân quen đến lạ. Giữa cuộc sống hối hả, chỉ cần một buổi chiều mưa lất phất ngoài hiên, ta lại được gặp chính mình của ngày xưa: Bé nhỏ, bình yên và trọn vẹn trong vòng tay người thân.

