Thứ Năm, 2/7/2026
Hà Nội 360
Di sản
Khám phá
Lối sống
Đô thị các nước
Hà Nội 360
Xưa và nay
Hà Nội văn
Độc lạ
Di sản
Khám phá
Đi đâu - Xem gì
Hà Nội đêm
Món ngon Hà Nội
Lối sống
Sống đẹp
Xu hướng
Cộng đồng mạng
Đô thị các nước
cảm nhận
Vó ngựa biên cương
Tiếng vó ngựa khua rộn rã trên lối mòn gập ghềnh đá to đá nhỏ. Ba chú ngựa chở tôi và hai dân quân người Mông, một nam một nữ, tiến về cột mốc biên giới. Đây là con dốc Gió cao và hiểm trở nhất trên trục đường tuần tra của đơn vị.
Hà Nội văn
Nhớ bát cháo hành hoa của mẹ
Càng đi qua những lúc yếu lòng, người ta càng khắc khoải nhớ thứ hương vị bình dị mà ấm áp của những món ăn mẹ nấu nơi quê nhà. Trải qua cơn sốt kéo dài cả đêm hôm trước, sáng dậy người tôi ê ẩm, không nhấc nổi mình.
Thương nhớ Giêng Hai
Đất trời đã chạm vào ngưỡng Giêng Hai. Tôi thốt lên câu ấy giữa phố thị, khiến lũ bạn cười òa. Một đứa vừa trêu vừa “thụi” vào vai tôi: “Mày nói như người của thế kỷ trước ấy!”.
Ngõ nhỏ sang xuân
Xuân năm nay thật lạ! Không còn những dải mưa phùn giăng mắc hay cái rét ngọt se sắt ngày cũ, mà xuân về bằng những sớm mai nắng thức giấc thật hiền.
Ðể vó câu gõ nhịp nhân văn
Đất trời đã cựa mình sang xuân. Trong cái tiết lạnh se sắt còn vương sót lại của những ngày tàn đông, lắng lòng mình xuống, tôi chợt nghe thấy một tiếng vọng từ ngàn xưa dội lại: Tiếng vó ngựa. Người xưa bảo đời người thoáng chốc như “bóng câu qua cửa sổ”.
Món dưa hành của mẹ
Cứ vào tháng Chạp hằng năm, mẹ tôi lại rậm rịch chuẩn bị Tết. Qua 23 tháng Chạp, căn bếp nhỏ đã thơm mùi nếp mới, mùi lá dong, mùi hành tươi. Cả nhà cùng nhau gói giò, gói bánh chưng, làm nem, nấu thịt đông...
Thăm nhà cuối Chạp
Mùa gió chướng năm nay thổi sớm. Trời cuối Chạp ở quê không mưa, mà nặng hơi nước như ai hơ ấm rồi thở lên bầu trời một lớp sương mỏng. Những mái nhà lợp tôn dội nắng hanh lên một thứ âm thanh khô ran, nghe cứ như tiếng thời gian đang gõ nhịp.
Tết của người ở lại
Cuốn album ảnh bạc màu, đôi chỗ đã loang lổ đốm đen, được mẹ tôi cất giữ cẩn thận suốt nhiều năm. Ở đó có dấu thương ngày cũ, có dáng vẻ của hai người đàn ông quan trọng nhất cuộc đời mẹ.
Mùi vị của mẹ
Hằng vốn không định đến. Ba năm rồi, cứ mỗi lần ngày giỗ mẹ đến gần, chị lại muốn lảng tránh, lòng nặng trĩu. Nhưng hôm nay, chẳng hiểu sao, khi trời vừa hửng sáng, chị đã thức giấc với một cảm giác thôi thúc lạ lùng. Như thể có tiếng gọi nào đó từ xa xăm, nhẹ nhàng mà kiên định.
Tháng Chạp
Những ngày tháng Chạp thật chộn rộn, ngoài đường hối hả người xe ngược xuôi, tiếng còi vồn vã như muốn nới thêm thời gian áp Tết. Làn mưa dầm dìu dịu pha lẫn chút heo may rét ngọt rắc lên những cây đào đang vào kỳ nhú nụ.
Điểm trường nơi bản nhỏ
Mỗi sáng thức giấc, Miên cố mở đôi mắt còn ngái ngủ nhìn ra khung cửa sổ, bầu trời xám xịt bủa lấy những ý nghĩ chập chờn trong đầu cô. Dù không muốn trở dậy nhưng nghĩ đến công việc cô bèn tung chăn ra, xỏ chân vào dép rồi nhanh chóng vào nhà tắm vệ sinh cá nhân.
Tình đầu đỏng đảnh
Chinh là một người đàn ông khá kỳ dị. Anh không yêu đàn bà, không màng đến những cuộc tình chóng vánh hay những lời hứa hẹn thủy chung với một người đẹp duy nhất. Anh hiểu, mọi con đường đều dẫn đến chán nản mà thôi.
Đông mang ký ức cùng về
Từng cơn gió lạnh đầu mùa ùa về như sóng cuộn, cuốn phăng những chiếc lá úa vàng còn sót lại trên cành khẳng khiu. Cái lạnh se sắt siết chặt sự năng động, nhộn nhịp vốn có trước đó của vạn vật. Tôi ngồi lười bên con mèo cam đưa mắt nhìn bầu trời âm u, thấy lòng hoang hoải một khoảng mênh mông.
Xuân đến bên thềm
Bố mẹ chia tay năm tôi vừa tròn bảy tuổi, chị Hai khi ấy đã mười lăm. Ký ức ngày thơ nhạt nhòa, hồi tưởng bao lần vẫn mịt mờ như sương khói, chỉ biết sau bao lần hàn gắn không thành, mẹ ký vào đơn ly hôn rồi gói ghém đồ đạc dắt díu tôi về quê ở với bà ngoại.
Rong ruổi đêm đông
Đêm Hà Nội những ngày sương mù cuối năm như khoác lên mình một lớp chăn mỏng màu trắng xám. Sương giăng che mờ ánh sáng yếu ớt của vầng trăng lưỡi liềm treo lơ lửng giữa bầu trời đêm.
Mệnh lệnh từ trái tim
Chiều muộn. Thảo tan làm đi đón con ở trường về đã thấy xe máy của chồng dựng trước cửa nhà. Cô mừng rỡ, vừa mở khóa cổng vừa cất tiếng gọi:
Những mùa đông không lạnh
Với tôi, những ngày cuối năm từ lâu đã trở thành một điều gì đó rất riêng mà không một mùa nào có thể thay thế được.
Mùa Giáng sinh ở ngọn đèn biển
Gió từ biển thổi vào lúc êm lúc dữ, mang theo vị mặn, mùi tảo rong và cả những thanh âm rất khẽ như tiếng gọi từ một nơi xa lắm. Trên đỉnh ngọn hải đăng cũ, ông Thông vẫn ngồi trong căn phòng nhỏ, chăm chú sửa lại những dây điện đã mòn.
Ngày mưa phùn gió bấc
Tối qua, trời trở mưa và lạnh. Trong nhà kín gió nên tôi vẫn ăn mặc phong phanh, nhưng chỉ cần mở cánh cửa ban công, gió và mưa đã ùa vào, lạnh hẳn. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, cơn mưa như có chân, chạy lướt qua từng chập.
Nhớ mùa Noel cũ...
Tháng mười hai, gió chướng thổi về từng đợt mang theo hơi nước và chút mặn mòi của biển. Tôi chạy xe thật chậm, hai bên đường đã được trang trí những chùm đèn rực rỡ, tiếng nhạc Giáng sinh rộn rã vang lên.
Những sợi len mùa đông
Buổi sáng thứ bảy đầu tiên sau khi về Việt Nam, Hạnh dậy sớm ngồi bên cửa sổ nhìn ra con phố Hà Nội đang thức giấc. Gió lạnh lao xao len qua khe cửa. Dù mặc chiếc áo len cổ lọ dày dặn nhưng cô vẫn cảm nhận rõ cái lạnh se sắt của mùa đông.
Lạch cạch máy may xưa
Ông nội kể, ngày xưa bà tôi từng trúng tuyển ngành hàng không, nếu không phải ba mẹ ngăn cản vì con gái theo ngành ấy vất vả, có lẽ bà đã trở thành cô tiếp viên chu du khắp nơi. Cuộc đời bà từ đó rẽ sang trang, gắn với nghề giáo kiêm một thợ may lành nghề, ngày đêm tần tảo bên chiếc máy may lạch cạch dập kim xỏ chỉ.
Xem thêm